Vụ án: Bi kịch cưới nhầm trẻ con
16:23' 23/6/2009
10 năm sau khi lấy vợ, có hai con, bị cáo bỗng bị bắt về tội hiếp dâm trẻ em do cưới nhầm cô dâu mười hai tuổi rưỡi. Nhiều người băn khoăn, liệu bị cáo có đáng bị trừng phạt không?
Bị cáo Thuận (trái) trao đổi với luật sư khi tòa nghị án.


Ngày 19-6, TAND tối cao tại TP.HCM đã tuyên hủy toàn bộ án sơ thẩm vụ Ngô Minh Thuận phạm tội hiếp dâm trẻ em để trả hồ sơ điều tra lại từ đầu do chưa rõ độ tuổi của người bị hại. Cũng trong phiên xử, đại diện VKSND tối cao cho rằng khi phát hiện vụ việc đã 10 năm nhưng thời hiệu truy cứu trách nhiệm hình sự vẫn còn nên vụ án không có vấn đề gì về tố tụng. Tuy nhiên, phía Viện tối cao đã rút toàn bộ kháng nghị đòi tăng hình phạt đối với bị cáo của VKSND tỉnh Tây Ninh...

“Gạo” đã nấu thành “cơm”

Thuận làm nghề sửa xe máy thuê, còn N. hằng ngày phụ bán hàng cho người dì ở một cửa hàng bên cạnh (thuộc thị trấn Hòa Thành, Tây Ninh). Từ quê lên thị trấn, thoát cảnh chân lấm tay bùn nên cô bé N. trở nên trắng trẻo, phổng phao, vẻ người lớn. Qua mai mối, họ đã làm quen và thân nhau lúc nào không hay. Hai bên gia đình biết chuyện nên cũng có ý tác hợp cho con trẻ.

Chuyện mừng rồi cũng đến, dù chưa đăng ký kết hôn, ngày 25-5-1998, Thuận và N. ra mắt họ hàng, bạn bè bằng một đám cưới long trọng. Về sống chung, đôi lần Thuận ngờ ngợ vợ mình còn ít tuổi. Tuy nhiên, sau đó hai con lần lượt ra đời nên Thuận cũng quên bẵng.

Bị phạt tù vì lấy nhầm trẻ em

Những tưởng hạnh phúc sẽ được kéo dài nhưng càng về sau, gia đình Thuận thường lục đục. Năm 2008 thì vợ chồng Thuận quyết đường ai nấy đi nên ra tòa ly hôn.

Đúng 10 năm sau khi đám cưới, tháng 4-2008, TAND huyện Hòa Thành xét xử và chấp nhận cho Thuận và N. ly hôn. Một tháng sau, khi kiểm sát án sơ thẩm, VKS huyện phát hiện khi Thuận cưới N., cô dâu còn quá nhỏ tuổi nên Thuận có dấu hiệu phạm tội. Nơi đây đã chuyển tin báo tội phạm cho cơ quan điều tra huyện. Sau vài lần được gọi lên lấy lời khai, ngày 30-10-2008, Thuận bị bắt giam về tội hiếp dâm trẻ em do đã “quan hệ” với người mới mười hai tuổi rưỡi. Sau đó, hồ sơ được chuyển qua viện và tòa.

Tháng 3-2009, TAND tỉnh Tây Ninh đưa vụ án ra xử sơ thẩm. Tại phiên xử, Thuận thừa nhận hành vi phạm tội như cáo trạng đã truy tố. N. cũng làm đơn xin bãi nại cho Thuận. Phía tòa nhận định, Thuận đã thực hiện hành vi phạm tội. Mặc dù giữa Thuận và N. tự nguyện tìm hiểu yêu thương, tự nguyện giao cấu và đã có hai con chung nhưng hành vi của Thuận là đặc biệt nguy hiểm cho xã hội. Tuy nhiên, Thuận đã ăn năn hối cải, thành khẩn khai báo, do đó tòa phạt Thuận tám năm tù về tội hiếp dâm trẻ em.

Hủy án để giám định tuổi người bị hại

Cho rằng hình phạt tám năm tù đối với Thuận là nhẹ nên VKSND tỉnh Tây Ninh kháng nghị xử nặng hơn. Ngày 19-6 vừa qua, TAND tối cao tại TP.HCM xử phúc thẩm. Tại tòa, Thuận cũng vẫn nhìn nhận mình phạm pháp nhưng nói do hiểu biết hạn chế, hoàn cảnh gia đình lại khó khăn nên vô tình phạm tội. Tuy nhiên, Thuận lại cho rằng mình chỉ phạm tội giao cấu với trẻ em vì lúc phạm tội vợ mình đã 15 tuổi.

Theo đại diện VKS, tuy khi phát hiện vụ việc đã 10 năm nhưng thời hiệu truy cứu trách nhiệm hình sự vẫn còn nên vụ án không có vấn đề gì về tố tụng. Lý giải về việc rút kháng nghị đòi tăng án của cấp dưới, đại diện VKS cho rằng cấp sơ thẩm xử như vậy là không cao, không thấp. Dù mức án này dưới khung bị truy tố theo khoản 4 Điều 112 BLHS (hình phạt từ 12 năm đến tử hình) nhưng do vụ án này khá đặc biệt vì hai người đã chung sống, có hai con nên tuyên phạt như vậy là vừa phải, không cần tăng án. Từ đó, đại diện VKS đề nghị tòa giữ nguyên án sơ thẩm.

Luật sư của Thuận thì cho rằng cần phải hủy án, điều tra lại vì chứng cứ xác định tuổi của N. chưa rõ ràng do có nhiều mâu thuẫn giữa giấy khai sinh và bản án.

Đồng tình với luật sư, sau khi nghị án, tòa đã tuyên hủy án vì vấn đề mấu chốt của vụ án là độ tuổi của N. chưa rõ (nếu N. trên 13 tuổi thì Thuận chỉ phạm tội giao cấu với trẻ em). Cụ thể giấy khai sinh mà cơ quan điều tra thu được ghi N. sinh ngày 15-4-1986 (trên 13 tuổi) nhưng trong án sơ thẩm thì lại ghi ngày 29-12-1985 (dưới 13 tuổi). Bản thân ngày sinh của N. trong giấy khai sinh cũng không khớp với sổ hộ khẩu gia đình... Từ đó tòa đề nghị cơ quan điều tra phải trưng cầu giám định xương với N. để làm căn cứ buộc tội Thuận.

Để biết tuổi của N., theo tòa thì cách chính xác nhất là giám định xương. Nhưng theo trình bày của bị cáo Thuận, sau khi ly hôn N. đã lấy chồng và sinh sống ổn định tại Đài Loan, từ đó đến nay không thấy về. Vì thế vụ này có thể sẽ phải kéo dài khá lâu, Thuận sẽ vẫn tiếp tục bị tạm giam. Gia đình bên nội nuôi đứa cháu lớn chín tuổi, còn bên ngoại phải đùm bọc đứa nhỏ năm tuổi đầu. “Hôm ở tỉnh, thằng nhỏ theo ngoại vào phòng xử cứ khóc sướt mướt xin tòa trả ba con về, xót lắm...” - Thuận ngậm ngùi kể rồi cúi đầu lặng lẽ bước về trại giam.

Ly tán một gia đình

Khi đến gia đình Thuận ở xã Long Thành Trung, huyện Hòa Thành, chúng tôi gặp anh Ngô Tấn Hoàng, anh ruột của Thuận. Anh Hoàng rưng rưng: “Tôi đâu có ngờ lại xảy ra chuyện như ngày hôm nay. Hồi đó, thằng Thuận và vợ nó đâu có quen biết gì nhau. Do anh em tụi tôi nhà nghèo lại mồ côi từ bé, ai cũng đã có gia đình, riêng thằng Thuận chưa có nơi có chỗ nên khi có người quen giới thiệu, gia đình mới đến hỏi cưới vợ cho nó. Gia đình tôi ít học nên đâu ai biết cưới vợ cho nó như vậy là phạm tội. Em tôi nó hiền lành trong xóm ai cũng biết. Từ khi lấy vợ nó lo chăm chỉ làm ăn và đi học nghề sửa xe để làm kiếm tiền nuôi vợ con. Khi nó ly hôn vợ, tòa tuyên hai đứa nhỏ để vợ nó nuôi nhưng thằng lớn không chịu ở với mẹ nên về ở với thằng Thuận. Nó vừa phải lo làm để nuôi thằng con lớn, vừa phải cấp dưỡng hằng tháng cho thằng con nhỏ vợ nuôi. Đùng một cái, nó bị bắt và bị kêu án tám năm tù về tội hiếp dâm trẻ em.

Từ khi nó bị bắt, nhà cửa tan hoang, thằng con lớn của nó không chịu về ở với mẹ mà cũng chẳng chịu ở với ai. Con nó cứ lủi thủi đi học và ở một mình một nhà. Anh em tôi thấy tội quá muốn đưa cháu về nuôi mà thằng nhỏ không chịu. Vì thế anh em tôi góp tiền lại nhờ hàng xóm coi sóc cháu và nấu cho cháu ăn. Địa phương phải hỗ trợ và đưa con nó vào danh sách trẻ mồ côi. Hoàn cảnh của gia đình nó bây giờ rất bi thảm”.

Ông Võ Hoàng Đảo, cha vợ của Thuận, chua xót: “Hồi đó thấy thằng Thuận hiền lành lại mồ côi cha mẹ sớm. Gia đình tôi thấy vậy mới gả con gái cho nó. Vợ chồng nó cũng yêu thương và gắn bó với nhau gần chục năm trời. Đâu ai biết sẽ xảy ra cớ sự như ngày nay. Có hậu quả như ngày nay một phần cũng do người lớn chứ hồi đó tụi nó đã biết gì đâu. Gia đình tôi rất thương thằng Thuận và cũng đâu thưa kiện gì. Vợ nó cũng khóc thương nó nhiều khi thấy nó bị bắt. Giờ vợ nó đi làm, để đứa con nhỏ lại cho bà ngoại nuôi. Đứa con lớn thì ở với thằng Thuận. Nay thằng Thuận bị bắt, thằng con nó không chịu ở với ai. Hai đứa con nó đứa mới chín tuổi, đứa mới bốn tuổi đã bị ly tán, nhà cửa hoang tàn. Tòa kêu án thằng Thuận lâu như vậy thì lấy ai làm lụng nuôi hai đứa nhỏ trong khi tụi tôi tuổi cũng đã già. Gia đình tôi và vợ nó đã làm đơn xin bãi nại nhưng tòa vẫn kêu án nó tám năm tù. Thấy hoàn cảnh cháu và con như vậy, gia đình tôi đứt từng khúc ruột”.

Hàng xóm của Thuận cho biết bình thường thì Thuận rất hiền và yêu thương vợ con. Gia đình Thuận nghèo nhất xóm, trong nhà chẳng có vật gì đáng giá. Thuận chưa từng đánh vợ lần nào. Thuận cũng chưa làm mất lòng ai trong xóm. Thuận bị bắt thì con nhỏ bơ vơ, hàng xóm phải cưu mang giúp đỡ...

Ngẫm cảnh gia đình Thuận, chúng tôi thấy nhói lòng.

THANH TÙNG

Nguồn: Báo điện tử Pháp luật TP HCM

Ý KIẾN BẠN ĐỌC VỀ BÀI VIẾT NÀY

Họ và tên : *  
Địa chỉ :  
Email : *  
Ý kiến của bạn : *

Mã bảo vệ :

 

Danh sách bài bạn đọc phản hồi
Bạn : nguyen hai yen ( haiyenluat@...).Gửi ngày: 08/12/2010
Đọc bài báo mà tôi thấy thương hai hai đứa trẻ quá. Tương lai của chúng rồi đây sẽ ra sao? Không cha mẹ ở bên khác nào trẻ mồ côi. Mà sự thật còn đau lòng hơn thế. Mẹ bỏ con lấy chồng xứ người. Cha phạm tội hiếp dâm trẻ em, mà người bị hiếp dâm lại chính là mẹ nó. Hoàn cảnh sống như vậy liệu hiệu đứa bé có chịu đựng được điều tiếng thiên hạ không. Và ai sẽ nuôi chúng? Để trừng phạt và loại bỏ một tệ nạn cho xã hội nhưng thực tế tòa án có khả năng sẽ tạo ra nhiều tệ nạn khác từ chính hai đứa trẻ này trong tương lai. Cơ quan tư pháp thực hiện trách nhiệm của mình nhưng lại tạo ra cho Bộ lao đông thương binh và xã hội cũng như nhiều cơ quan khác trong tổ chức chính quyền phải giải quyết nhiều hậu quả có thể xảy ra sau đó. Liệu như vậy về mặt nhà nước có lợi không? Hơn nữa, cũng theo như bài báo viết thì có hậu quả đau thương như ngày hôm nay, trước hết đó là trách nhiệm của chính quyền sở tại. Bởi lẽ họ là cơ quan quản lý, và hướng dẫn pháp luật. Nếu nhân dân chưa rõ những quy định nào đó của pháp luật thị họ phải có trách nhiệm hướng dẫn và căn ngăn. Nhưng thực tế họ đã để cho hai người không hiểu biết pháp luật và còn quá nhỏ tuổi (dù ở khía cạnh nào thì đây vẫn là hai đối tượng chưa đủ tuổi thành niên, ko có trình độ vậy làm sao am hiểu được các quy định của pháp luật) làm đám cưới dưới sự đồng lòng ủng hộ và chúc phúc của hai bên gia đình và bà con chòm xóm. Vì vậy theo tôi, tòa án nên cân nhắc đến hoàn cảnh và nhân thân của bị cáo đặc biệt là của hai đứ
Bạn : Cao Khoa ( khoagtcc09@...).Gửi ngày: 23/06/2009
Đạo đức nghề luật sư và đạo đức nghề thẩm phán luôn đề cao một tấm lòng của người làm nghề nhằm cân bằng luật pháp cho xã hội. Cơ quan tố tụng cũng cần có một tấm lòng, hãy để chút thời gian ghé qua căn nhà anh Thuận hiện nay. Cơ quan điều tra sao không thấy ghi những chứng cứ về hoàn cảnh của anh Thuận hiện nay?!. VKSND Tây Ninh truy tố sao không căn cứ vào những chứng cứ của cơ quan điều tra và chứng cứ của luật sư. Thẩm phán điều khiển phiên tòa có nghĩ phán quyết của mình sẽ làm cho xã hội có thêm một đứa trẻ không cha mẹ mang lòng căm phẫn xã hội mà bước vào con đường phạm pháp sau này.
Bạn : Dương Thu Trang ( dttrang2802@...).Gửi ngày: 23/06/2009
Mọi quy định của luật pháp được đặt ra và thực thi nhằm bảo vệ quyền lợi chính đáng của con người. Trong trường hợp của Thuận, xét về hình thức của hành vi là phạm tội. Nhưng về bản chất là do thiếu hiểu biết. Nên đối tượng cần phạt là chính quyền địa phương nơi họ cư trú. Để một việc như thế diễn ra mà không nắm bắt và ngăn chặn. Nhưng mọi việc bây giờ đã xảy ra. Vấn đề là quyền lợi của những đứa trẻ. Chúng ta xét trên cục diện vụ án là giải quyết việc này vì ai? Nếu vì "nạn nhân trẻ em" thì cô ấy đã bỏ con mà tìm hạnh phúc cho riêng mình. Như thế phạt tội bị cáo Thuận trên thực tế chúng ta gián tiếp "có tội" với hai con của bị cáo.
Bạn : Tịnh Minh Hoàng ( minhhoangkbt@...).Gửi ngày: 23/06/2009
Theo tôi việc giao cấu với trẻ em dưới 16 tuổi là vi phạm pháp luật, trái với luật hôn nhân và gia đình cần phải nghiêm trị để tránh xảy ra các hậu quả khác. Tuy nhiên việc Thuận và N quan hệ lúc đó là đồng thuận và có tổ chức cưới hỏi, chính quyền địa phương lúc đó sao không can thiệp kịp thời để hậu quả như ngày nay. Mặt khác, quá trình chung sống đã mười năm và họ đã có 2 con. Trong khoảng thời gian đó, họ là công dân tốt. Nếu giờ đây Thuận bị khởi tố và bỏ 2 con lại như vậy thì gia đình họ sẽ như thế nào. Hai đứa con không ai chăm sóc, họ có 1 tuổi thơ bất hạnh và dễ phạm tội thì càng phức tạp thêm cho xã hội. Bản án 8 năm tù dành cho Thuận là quá nặng. Tôi mong rằng ở đây không nên dùng tòa án, pháp luật mà còn đến lương tâm, xem xét tình, lý để xử án. Tội của Thuận chỉ cần án treo là được.
Bạn : Lê Văn Thành ( vplshailong09@...).Gửi ngày: 23/06/2009
Gần đây có một số vụ án mà tác giả các bài báo cũng đã phải nhìn nhận là "Bi kịch yêu (cưới) nhầm trẻ em". Hành vi vi phạm pháp luật thì dù vô ý hay cố ý cũng đều phải chịu sự trừng phạt của pháp luật. Tuy nhiên, trong vụ án này, tôi vẫn băn khoăn về quan điểm xét xử của Tòa án. Chiếu theo luật lệ, Tòa cho rằng hành vi của Thuận là đặc biệt nguy hiểm và khung hình phạt từ trên 15 năm tù đến tử hình. Tính chất nguy hiểm của vụ án này có lẽ để phân tích ra rất khó vì hành vi nguy hiểm cho xã hội phải được xã hội lên án, tội phạm gây nguy hại đặc biệt lớn cho xã hội. Ngược lại thời gian, bị cáo Thuận đã có 10 năm chung sống với vợ, nhận thức pháp luật hạn chế nên khi cưới không làm đăng ký kết hôn. 2 đứa con ra đời là kết quả của tình yêu trong thời kỳ hôn nhân, những đứa con này đang là một phần trong xã hội và chúng đang học tập, lao động để cho tương lai đất nước ngày càng tươi đẹp. Vậy hành vi nguy hiểm cho xã hội là gì? Nó phải được cụ thể hóa bằng một hành vi mà tính đạo đức suy đồi, xã hội lên án... Nay bị cáo Thuận đã bị tuyên xử 8 năm tù giam, tội lỗi có được gột bỏ hay không hay chỉ là bản án lương tâm của người cha là sau 8 năm tù tội. Những đứa con nhỏ của mình đã chịu cảnh bố mẹ chia li rồi, nay lại phải chịu thêm cảnh cha tù tội. Liệu những đứa con này có đủ bản lĩnh để chống chọi với cuộc đời này không hay lại trở thành những đứa trẻ lang thang, dễ sa ngã vào các tệ nạn xã hội. Thiết nghĩ với những vụ án tương tự, cần phải có một chế tài riêng biệt để xử đúng ngườ
Bạn : Luật sư Trần Công Ly Tao ( info@...).Gửi ngày: 23/06/2009
Không đáng bị phạt nặng Mục đích của hình phạt trong luật hình sự chủ yếu mang tính chất giáo dục và phòng ngừa tội phạm. Hành vi của Thuận tôi cũng cho rằng là vi phạm pháp luật. Tuy nhiên, sự việc xảy ra đã hơn 10 năm, nạn nhân cũng là vợ của Thuận và cả hai đã có hai con chung. Nay vợ chồng họ ly hôn, mẹ đi làm xa, cha thì ở tù quá dài thì ai chăm sóc hai đứa trẻ. Hình phạt dành cho Thuận quá nặng liệu có phản tác dụng của hình phạt là răn đe và giáo dục không. Tôi thiết nghĩ trong trường hợp này, tòa án cần cân nhắc toàn diện để có một bản án nặng về giáo dục hơn là trừng phạt. Nếu cần phải phạt thì tại sao không nghĩ đến việc cho Thuận hưởng án treo chẳng hạn, để Thuận, gia đình Thuận, các con của Thuận có nhiều cơ hội, điều kiện tốt hơn để đối diện với hiện tại, tương lai.
Bạn : Tiến Pháp ( info@...).Gửi ngày: 23/06/2009
Nên miễn trách nhiệm hình sự Đọc bài tôi không khỏi xót xa cho hoàn cảnh của Thuận. Pháp luật không “vô tình” như người ta vẫn tưởng mà pháp luật còn là biểu hiện của đạo đức, của tình người. Việc áp dụng pháp luật trong trường hợp này cần phải gắn liền với hoàn cảnh cụ thể của vụ án. Theo tôi, trong trường hợp này, hành vi của anh Thuận đã không còn nguy hiểm cho xã hội, hoàn toàn có thể miễn trách nhiệm hình sự cho anh Thuận. Trong quá trình chờ đợi điều tra, xét xử lại, tôi nghĩ nên hủy bỏ việc tạm giam đối với Thuận để Thuận có thể chăm sóc con nhỏ của mình.
Bạn : Lê Vi ( info@...).Gửi ngày: 23/06/2009
Hai đứa con sẽ mặc cảm về cha Theo tôi, tòa xử Thuận tám năm tù là quá nặng. Cuộc sống đa dạng, pháp luật không nên quá cứng nhắc. Hai đứa con Thuận còn quá nhỏ để có thể tự lo cho cuộc sống. Ai cũng biết “con không cha như nhà không nóc”. Nếu Thuận vô tù, hai đứa con anh không ai giáo dục. Bà con dòng họ cũng không thể nào thay thế người cha. Chưa kể tâm lý con trẻ sẽ không thể chịu nổi khi phải mang tiếng là cha chúng đi tù vì tội hiếp dâm trẻ em trong khi “trẻ em” không ai khác chính là mẹ chúng. Như vậy, để răn đe một tội chúng ta biết đâu lại vô tình đẩy hai đứa trẻ đến một tương lai mịt mờ trước mắt, thậm chí chúng có thể bị lôi kéo hư hỏng khi cha bị đi tù. Thuận cũng không phải là cố ý gây ra tội. Thuận chỉ vì không am hiểu pháp luật nên đã không tìm hiểu tuổi thật của cô dâu trước khi cưới. Việc này cũng có phần lỗi chính quyền sở tại là quá thờ ơ, không can thiệp vào đám cưới vi phạm này. Thiết nghĩ, tòa nên xem xét nhân thân Thuận là người tốt, xem xét tới quyền lợi hai đứa con còn nhỏ dại cần có cha dạy bảo, nuôi nấng mà chỉ nên xử phạt Thuận án treo. Mức án này theo tôi là đủ để răn đe, giáo dục khiến cho người dân được “tâm phục, khẩu phục” khi nhận án. Những vụ án như thế này cũng nên xét xử lưu động để tuyên truyền sự hiểu biết pháp luật rộng khắp đến mọi người dân, đặc biệt ở những nơi vùng sâu, vùng xa sự hiểu biết pháp luật của người dân còn hạn chế.
Bạn : Luật sư Phạm Thị Ngọt ( info@...).Gửi ngày: 23/06/2009
Cân nhắc hoàn cảnh khi quyết định hình phạt Theo tôi, trong trường hợp này, về tình thì không nên xử Thuận nữa vì sự việc xảy ra đã hơn 10 năm. Họ giờ đã là vợ chồng và có hai mặt con dù mới ly hôn. Về pháp luật thì hành vi của Thuận đã cấu thành tội phạm. Tuy nhiên, khi xét xử tòa cũng cần cân nhắc hoàn cảnh cụ thể của Thuận để có một hình phạt vừa đảm bảo tính nghiêm minh của pháp luật, vừa đảm bảo tính khoan hồng. Bởi vì hình phạt trong pháp luật hình sự không chỉ mang tính răn đe mà còn mang tính giáo dục.
Bạn : Luật sư Vũ Bá Thanh ( nguyen@...).Gửi ngày: 23/06/2009
Tù có giải quyết được gì đâu... Tôi nghĩ có thể cảnh báo giáo dục Thuận bằng nhiều biện pháp như tù treo hoặc cải tạo không giam giữ chẳng hạn. Sự việc xảy ra quá lâu rồi, đi tù bây giờ cũng có giải quyết được gì nữa đâu, thậm chí lại gây thêm đau khổ cho hai con của Thuận. Tôi cho rằng đến thời điểm này, hành vi vi phạm của Thuận đã không còn nguy hiểm cho xã hội nữa vì họ đều đủ tuổi kết hôn, đã chung sống hạnh phúc và có con chung. Do vậy, khi lượng hình tòa nên giảm nhẹ tối đa để Thuận có điều kiện nuôi con và làm lại cuộc đời.
Trang12
Các tin tiếp
Các tin trước
Giận cá chém thớt    (30/5/2009)
Nhu cầu luật sư    (11/11/2007)