Rối việc xử lý phương tiện phạm tội
23:2' 29/9/2010

Tịch thu sung quỹ hay trả lại các phương tiện, công cụ mà bị cáo dùng vào việc phạm tội vẫn còn đang rối vì còn có nhiều cách hiểu về khái niệm này…Mới đây, VKSND TP Tuy Hòa (Phú Yên) đã kháng nghị bản án của TAND cùng cấp, đề nghị tòa án cấp phúc thẩm tuyên tịch thu sung quỹ nhà nước xe môtô của một bị cáo.

 



Bỏ lọt chiếc xe

 

Nguyên chiều 15-8-2007, Phạm Tiến Dũng điều khiển xe môtô chở hai người bạn đem theo rựa, tuýp sắt đi đánh một người làm nạn nhân bị thương tật 65,7%. Xử sơ thẩm ngày 27-8, TAND TP Tuy Hòa đã tuyên phạt Dũng sáu năm tù… về tội cố ý gây thương tích. Phần xử lý vật chứng, tòa nhận định chiếc xe môtô đứng tên Phạm Tiến Dũng là phương tiện các bị cáo dùng để đi tìm nạn nhân để gây thương tích nhưng không phải là phương tiện, công cụ trực tiếp để thực hiện hành vi phạm tội. Mặt khác, các bị cáo còn có trách nhiệm bồi thường về dân sự nên tiếp tục tạm giữ xe môtô của bị cáo Dũng để bảo đảm thi hành án.

 

Tuy nhiên, VKSND TP Tuy Hòa lại cho rằng Dũng dùng xe môtô của mình chở các bị cáo khác đi đánh người nên xe môtô được xác định là phương tiện để thực hiện hành vi phạm tội. Theo quy định thì đối với công cụ, phương tiện mà bị cáo dùng vào việc phạm tội thì phải tịch thu, sung quỹ nhà nước. Việc HĐXX tuyên tiếp tục tạm giữ xe môtô của bị cáo Dũng để bảo đảm thi hành án là không đúng quy định của pháp luật.

 

Luật chưa rõ, cần hướng dẫn?

 

Điểm a khoản 1 Điều 41 BLHS quy định việc tịch thu sung quỹ nhà nước được áp dụng đối với công cụ, phương tiện dùng vào việc phạm tội…

 

Tuy nhiên, nhiều ý kiến cho rằng thế nào là công cụ, phương tiện dùng vào việc phạm tội hiện chưa có hướng dẫn nên vẫn còn nhiều cách vận dụng khác nhau. Một quan điểm cho rằng chỉ coi là công cụ, phương tiện dùng vào việc phạm tội khi người phạm tội trực tiếp sử dụng công cụ, phương tiện đó để thực hiện hành vi phạm tội như dao để đâm, súng để bắn người bị hại…

 

Ý kiến khác thì bảo bất cứ công cụ, phương tiện nào mà người phạm tội sử dụng trong suốt quá trình thực hiện hành vi phạm tội đều phải coi là công cụ, phương tiện dùng vào việc phạm tội như xe môtô mà người phạm tội điều khiển để đi cướp giật, đi trộm cắp…

 

Lại có ý kiến phân tích công cụ, phương tiện đó phải chuyên sử dụng vào việc phạm tội mới bị tịch thu như xe môtô chuyên chở hàng lậu, hàng cấm…, còn chiếc xe đó hằng ngày người phạm tội dùng làm phương tiện đi làm, hôm đó chở heroin thì không thể coi xe đó công cụ, phương tiện dùng vào việc phạm tội.

 

Chính vì có nhiều quan điểm như vậy nên trên thực tế xét xử, nhiều tòa đã có những cách áp dụng khác nhau. Thiết nghĩ việc xác định đúng công cụ, phương tiện dùng vào việc phạm tội là rất quan trọng, không chỉ để xem xét tịch thu hay không tịch thu sung quỹ nhà nước mà còn là những chứng cứ xác định hành vi phạm tội, tính chất, mức độ phạm tội. Đây cũng là một trong những cơ sở để định khung hình phạt, quyết định mức án… Bởi vậy rất cần có hướng dẫn cụ thể của các cơ quan có thẩm quyền về vấn đề này.

 

Đúng là chưa rõ

 

Hiện khái niệm công cụ, phương tiện dùng vào việc phạm tội vẫn chưa rõ nên vẫn thường thấy những trường hợp tòa áp dụng khác nhau. Tôi gặp nhiều nhất là trường hợp bị cáo dùng xe máy đi cướp hay cướp giật tài sản, tòa hay tuyên sung công xe máy vì đó là phương tiện bị cáo dùng vào việc phạm tội. Ứng vào vụ án đã nêu, bị cáo dùng xe đi đánh người thì cũng tương tự. Do vậy, cũng phải tuyên tịch thu mới hợp lý. Thiết nghĩ đây là một vấn đề quan trọng nên cần có hướng dẫn cụ thể để thực hiện.



Luật sư
PHAN THANH SƠN, Đoàn Luật sư tỉnh Dăk Lăk
Nguồn: Báo Pháp luật TP HCM

Các tin tiếp
Các tin trước