Bản dịch: Luật mẫu về chống bán phá giá của Tổ chức Thương mại thế giới - WTO
18:44' 20/4/2007
 


LUẬT MẪU VỀ CHỐNG BÁN PHÁ GIÁ CỦA TỔ CHỨC THƯƠNG MẠI THẾ GIỚI (WTO)
 
Phòng Xây dựng Quy định, Tổ chức Thương mại Thế giới, Trung tâm William Rappard
Rue de Lausanne 154, CH-1211 Geneva 21, Thuỵ sĩ
 
 
Mục lục
 
PHẦN I: CÁC ĐỊNH NGHĨA VÀ CÁC NGUYÊN TẮC
 
Điều 1- Các định nghĩa
Điều 2 - Các nguyên tắc
 
PHẦN II: XÁC ĐỊNH VIỆC BÁN PHÁ GIÁ, THIỆT HẠI VÀ MỐI QUAN HỆ NHÂN QUẢ
 
MỤC I- XÁC ĐỊNH VIỆC BÁN PHÁ GIÁ
 
TIỂU MỤC I - CÁC NGUYÊN TẮC
Điều 3 - Phát hiện việc bán phá giá
 
TIỂU MỤC II - XÁC ĐỊNH GIÁ TRỊ THÔNG THƯỜNG
Điều 4 - Giá trị thông thường dựa trên giá ở nước xuất khẩu hoặc nước xuất xứ
Điều 5 - Giá trị thông thường trên cơ sở Giá xuất khẩu sang một nước thứ ba hoặc trên cơ sở giá trị tính toán
Điều 6 - Bán hàng dưới chi phí sản xuất
Điều 7 - Tính toán giá cả vì những mục đích tại Chương 5 và Chương 6
Điều 8 - Nền kinh tế phi thị trường
 
TIỂU MỤC III - XÁC ĐỊNH GIÁ XUẤT KHẨU
Điều 9 - Giá xuất khẩu
 
TIỂU MỤC IV - SO SÁNH GIÁ TRỊ THÔNG THƯỜNG VÀ GIÁ XUẤT KHẨU
Điều 10 - Điều chỉnh
Điều 11 - Phương pháp so sánh
Điều 12 - Chuyển đổi tiền tệ
Điều 13 - Biên phá giá đơn lẻ
 
MỤC II - XÁC ĐỊNH THIỆT HẠI VÀ MỐI QUAN HỆ NHÂN QUẢ
 
Điều 14 - Xác định thiệt hại
Điều 15 - Xác định lượng hàng nhập khẩu bị phá giá và các tác động đến giá ở quốc gia
Điều 16 - Tích luỹ
Điều 17 - Xác định tác động của hàng nhập khẩu bị phá giá đến ngành công nghiệp quốc gia
Điều 18 - Nguy cơ gây thiệt hại vật chất
Điều 19 - Mối quan hệ nhân quả
 
PHẦN III: BẮT ĐẦU VÀ TIẾN HÀNH ĐIỀU TRA
 
MỤC I - BẮT ĐẦU ĐIỀU TRA
 
Điều 20 - Yêu cầu một đơn bằng văn bản
Điều 21 - Chứng cứ và Thông tin cần thiết trong Đơn
Điều 22 - Công bố đơn
Điều 23 - Rút đơn trước khi tiến hành điều tra
Điều 24 - Quyết định tiến hành điều tra
Điều 25 - Bởi hay nhân danh ngành công nghiệp quốc gia
Điều 26 - Tự tiến hành
Điều 27 - Lượng nhập khẩu không đáng kể và biên phá giá tối thiểu
Điều 28 - Thông báo công khai và Giải trình quyết định tiến hành
Điều 29 - Đưa đơn kiện
 
 
MỤC II - TIẾN HÀNH ĐIỀU TRA
 
TIỂU MỤC I - QUY ĐỊNH CHUNG
Điều 30 - Thời hạn điều tra
Điều 31 - Hoàn tất thủ tục hải quan
Điều 32 - Tính bảo mật
Điều 33 - Dựa vào những thông tin đã có
Điều 34 - Hồ sơ công khai và Tiếp cận hồ sơ
 
TIỂU MỤC II - THỦ TỤC ĐIỀU TRA
Điều 35 - Kế hoạch điều tra dự kiến
Điều 36 - Thu thập thông tin
Điều 37 - Lập luận sơ bộ bằng văn bản
Điều 38 - Quyết định sơ bộ
Điều 39 - Tiết lộ sau khi có quyết định sơ bộ
Điều 40 - Chấp nhận cam kết giá
Điều 41 - Xác minh thông tin
Điều 42 - Lập luận bằng văn bản
Điều 43 - Giải trình
Điều 44 - Đóng góp của các nhà sản xuất và tổ chức người tiêu dùng
Điều 45 - Các sự kiện quan trọng
Điều 46 - Quyết định cuối cùng
Điều 47 - Công bố
 
PHẦN IV: KẾT LUẬN CỦA CUỘC ĐIỀU TRA
 
MỤC I - SỬA BỎ MÀ KHÔNG ĐƯA RA BIỆN PHÁP NÀO
 
Điều 48- Rút đơn
Điều 49- Hủy bỏ vì không đủ chứng cứ, biên và lượng phá giá không đáng kể
Điều 50 - Thông báo công khai kết luận điều tra mà không ấn định biện pháp nào
 
MỤC II - CÁC BIỆN PHÁP TẠM THỜI
 
Điều 51 -ấn định các biện pháp tạm thời
Điều 52 - Hình thức của các biện pháp tạm thời
Điều 53 -Thời hạn áp dụng các biện pháp tạm thời
Điều 54 - áp dụng các quy định liên quan của Mục V
 
MỤC III - CAM KẾT GIÁ
 
Điều 55 - Nguyên tắc
Điều 56 - Các điều kiện để được chấp nhận
Điều 57 - Hoàn chỉnh điều tra
Điều 58 - Vi phạm cam kết giá
 
MỤC IV - ẤN ĐỊNH VÀ THU THUẾ CHỐNG BÁN PHÁ GIÁ
 
Điều 59 - Lợi ích quốc gia và quy tắc thuế ít hơn
Điều 60 - ấn định và thu thuế chống bán phá giá
Điều 61 - Hoàn thuế đã trả vượt quá biên phá giá
Điều 62 - Đình chỉ
 
MỤC V - HỒI TỐ
 
Điều 63 - Nguyên tắc
Điều 64 - áp dụng hồi tố thuế cuối cùng trong những trường hợp nhất định
Điều 65 - Thu lần cuối thuế đánh tạm thời
PHẦN V: THỜI HẠN VÀ XEM XÉT THUẾ CHỐNG BÁN PHÁ GIÁ VÀ CAM KẾT GIÁ
 
Điều 66 - Nguyên tắc
Điều 67 - Xem xét cuối cùng
Điều 68 - Xem xét khi thay đổi hoàn cảnh
Điều 69 - Xem xét cho người mới
Điều 70 - Thời hạn và việc xem xét giá đang thực hiện
Điều 71- Bằng chứng và thủ tục
 
PHẦN VI: QUẢN LÝ VÀ XEM XÉT LẠI VỀ MẶT PHÁP LÝ
 
MỤC I - QUẢN LÝ
 
Điều 72 - Cơ quan điều tra
Điều 73 - Nhiệm vụ của cơ quan điều tra
 
MỤC II - XEM XÉT LẠI VỀ MẶT PHÁP LÝ
 
Điều 74 - Xem xét lại về mặt pháp lý
 
PHẦN VII: ĐIỀU KHỎAN CUỐI CÙNG
 
Điều 75 - Các thuế quốc tế
Điều 76 - Các biện pháp thực hiện
Điều 77 - Hiệu lực và áp dụng
Điều 78 - Phụ lục
 
PHỤ LỤC I - Thủ tục điều tra tại chỗ theo điều 14
PHỤ LỤC II - Dựa vào các thông tin sẵn có
 
 
 
PHẦN I
CÁC ĐỊNH NGHĨA VÀ CÁC NGUYÊN TẮC
 
Điều 1
Các định nghĩa
 
Vì mục đích của Luật này:
 
(a)     Thuật ngữ “ngành công nghiệp trong nước1” có nghĩa là tất cả các nhà sản xuất của nước nhập khẩu sản xuất các sản phẩm tương tự hàng nhập khẩu hoặc các nhà sản xuất có tổng sản lượng chiếm phần căn bản của ngành sản xuất sản phẩm đó, ngoại trừ các nhà sản xuất có liên quan tới các nhà xuất khẩu hoặc nhà nhập khẩu hoặc các nhà sản xuất trực tiếp nhập khẩu sản phẩm đang bị điều tra về bán phá giá, thuật ngữ “ngành công nghiệp trong nước” có thể được hiểu là các nhà sản xuất còn lại. Vì mục đích của định nghĩa này, các nhà sản xuất bị coi là có liên quan tới nhà xuất khẩu hoặc nhà nhập khẩu chỉ trong các trường hợp sau:
 
(i) bên này trực tiếp hoặc gián tiếp kiểm soát bên kia; hoặc
 
(ii) tất cả đều trực tiếp hoặc gián tiếp bị kiểm soát bởi một bên thứ ba; hoặc
 
(iii) cùng trực tiếp hoặc gián tiếp kiểm soát người thứ ba;
 
với điều kiện là có cơ sở để tin tưởng hoặc nghi ngờ rằng do tác động của mối quan hệ đó nhà sản xuất có liên quan hành động khác với các nhà sản xuất không liên quan. Vì mục đích của định nghĩa này, một bên bị có thể bị coi là kiểm soát được một bên khác khi bên đó có khả năng hạn chế hoặc chỉ đạo bên khác đó một cách hợp pháp hoặc thực tế;
 
(b)           thuật ngữ “sản phẩm tương tự trong nước” có nghĩa là sản phẩm được sản xuất trong nước là “sản phẩm tương tự” sản phẩm bị điều tra;
 
(c)           thuật ngữ : “mức độ bán phá giá” có nghĩa là sự khác nhau giữa giá xuất khẩu và giá trị thông thường là kết quả của việc so sánh giữa hai giá theo các quy định của luật này.
 
(d)           thuật ngữ “thiệt hại”, trừ khi được qui định khác, có nghĩa là sự thiệt hại vật chất đối với ngành công nghiệp trong nước, sự đe doạ thiệt hại vật chất đối với ngành công nghiệp trong nước hoặc sự ngăn cản2 việc hình thành ngành công nghiệp trong nước;
 
(e)           thuật ngữ “các bên có liên quan” có nghĩa là:
 
(i) các nhà xuất khẩu hoặc các nhà sản xuất nước ngoài của sản phẩm đang bị điều tra;
 
(ii) các nhà nhập khẩu sản phẩm đang bị điều tra;
 
(iii) Các hiệp hội kinh doanh hoặc thương mại mà đa số các thành viên của hiệp hội đó là các nhà sản xuất, nhà xuất khẩu hoặc nhà nhập khẩu sản phẩm đang bị điều tra;
 
(iv) Chính phủ của nước xuất khẩu;
 
(v) Các nhà sản xuất sản phẩm tương tự sản phẩm trong nước;
 
(vi) Các hiệp hội kinh doanh và thương mại mà đa số thành viên của hiệp hội đó sản xuất ra sản phẩm tương tự sản phẩm sản xuất tại nước nhập khẩu;
 
(f)            thuật ngữ “sản phẩm bị điều tra” có nghĩa là sản phẩm đang chịu sự điều tra chống phá giá nêu tại thông báo bắt đầu điều tra;
 
(g)           thuật ngữ “(Cơ quan thẩm quyền điều tra)” có nghĩa là cơ quan nhà nước có trách nhiệm thi hành luật chống phá giá nói chung;
 
(h)           thuật ngữ “sản phẩm tương tự” có nghĩa là sản phẩm giống hệt về mọi mặt với sản phẩm đang bị điều tra, hoặc nếu không có sản phẩm giống hệt, thì là các sản phẩm mà mặc dù không hoàn toàn giống hệt về mọi mặt nhưng có các đặc tính giống như sản phẩm đang bị điều tra.
 
Điều 2
Các nguyên tắc
 
Cơ quan thẩm quyền điều tra chỉ có thể áp dụng các biện pháp chống phá giá đối với những sản phẩm được nhập khẩu sau khi căn cứ theo kết quả điều tra được bắt đầu và thực hiện theo các qui định của Luật này, cơ quan đó xác định:
 
(a)                  sản phẩm bị điều tra là sản phẩm đã bị bán phá giá theo qui định tại Phần II Luật này; và
 
(b)                  Có thiệt hại đối với ngành công nghiệp trong nước và có mối quan hệ nhân quả theo qui định tại Phần II Luật này.
 
 
 
PHẦN II
XÁC ĐỊNH VIỆC BÁN PHÁ GIÁ, THIỆT HẠI
VÀ MỐI QUAN HỆ NHÂN QUẢ
 
MỤC I
XÁC ĐỊNH VIỆC BÁN PHÁ GIÁ
 
TIỂU MỤC I
CÁC NGUYÊN TẮC
 
Điều 3
Phát hiện việc bán phá giá
 
Vì mục đích của luật này, sản phẩm bị điều tra sẽ bị coi là bán phá giá nếu sản phẩm đó được đưa vào lưu thông thương mại tại thị trường của nước nhập khẩu với giá thấp hơn giá trị thông thường.
 
TIỂU MỤC II
XÁC ĐỊNH GIÁ TRỊ THÔNG THƯỜNG
 
Điều 4
Giá trị thông thường dựa trên giá ở nước xuất khẩu hoặc nước xuất xứ
 
1.       Ngoại trừ trường hợp dự đoán được trước theo qui định tại Điều 5 Luật này, cơ quan thẩm quyền điều tra sẽ thiết lập giá trị thông thường của sản phẩm bị điều tra trên cơ sở giá có thể so sánh được đã trả hoặc có thể trả, trong điều kiện thương mại bình thường của sản phẩm tương tự khi sản phẩm này được tiêu thụ tại nước xuất khẩu.
 
2.       Không trái với Khoản 1 Điều này, cơ quan thẩm quyền điều tra có thể thiết lập giá trị thông thường trên cơ sở giá có thể so sánh được đã trả hoặc có thể trả, trong điều kiện thương mại bình thường đối với sản phẩm tương tự khi sản phẩm này được tiêu thụ tại nước xuất xứ nếu, chẳng hạn, sản phẩm đó chỉ đơn thuần được vận chuyển qua nước xuất khẩu, hoặc sản phẩm đó không được sản xuất tại nước xuất khẩu, hoặc không có giá có thể so sánh đối với những sản phẩm này tại nước xuất khẩu. Nếu cơ quan thẩm quyền điều tra áp dụng Khoản này để thiết lập giá trị thông thường trên cơ sở giá của nước xuất xứ, việc tham khảo ý kiến của nước xuất khẩu tại Chương 5, 6,7 và 9 của Luật này sẽ được coi là tham khảo ý kiến của nước xuất xứ.
 
Điều 5
Giá trị thông thường trên cơ sở Giá xuất khẩu sang một nước thứ ba
hoặc trên cơ sở giá trị tính toán
1      Khi không có việc bán sản phẩm tương tự trong điều kiện thương mại bình thường tại thị trường nội địa của nước xuất khẩu, hoặc khi những việc bán hàng như vậy không cho phép so sánh chính xác do điều kiện thị trường đặc thù riêng hoặc số lượng bán hàng thấp tại thị trường nội địa của nước xuất khẩu, cơ quan thẩm quyền điều tra sẽ thiết lập giá trị thông thường của sản phẩm bị điều tra trên cơ sở một trong các giá sau:
 
(a)                  giá có thể so sánh của sản phẩm tương tự được xuất khẩu sang một nước thứ ba tương ứng với điều kiện giá này mang trính chất đại diện; hoặc
 
(b)                  chi phí sản xuất của nước xuất xứ cộng thêm một số tiền quản lý, bán hàng, các loại giá chung và lợi nhuận3 hợp lý.
 
2      Việc bán hàng tương tự để tiêu thụ tại thị trường nội địa của nước xuất khẩu, hoặc việc bán hàng tới nước thứ ba tương ứng, sẽ được coi là có khối lượng đủ để xác định được giá trị thông thường nếu việc bán hàng này chiếm 5% trở lên lượng bán của sản phẩm đang bị điều tra tới nước xuất xứ. Tuy nhiên, cơ quan thẩm quyền điều tra sẽ áp dụng tỷ lệ thấp hơn nếu trên cơ sở các chứng cớ được đưa ra bởi các bên liên quan hoặc các chứng cứ có sẵn, các cơ quan này cho rằng tuy tỷ lệ này thấp hơn nhưng đủ mức để so sánh một cách chính xác.
 
Điều 6
Bán hàng dưới chi phí sản xuất
 
1. Cơ quan thẩm quyền điều tra có thể nghiên cứu việc bán sản phẩm tương tự trên thị trường nội địa của nước xuất khẩu hoặc bán sang một nước thứ ba với giá cho một đơn vị sản phẩm thấp hơn chi phí sản xuất (cố định và biến đổi) cộng với các chi phí quản lý, bán hàng và chi phí chung khác khi không trong tiến trình buôn bán thông thường vì lý do giá cả và có thể không đếm xỉa gì tới việc bán hàng này trong khi xác định giá trị thông thường chỉ nếu khi cơ quan thẩm quyền điều tra xác định được rằng việc bán hàng này được thực hiện:
 
(a)                  trong một thời gian dài (thường là một năm, nhưng không có trường hợp nào ít hơn 6 tháng);
 
(b)                  với một số lượng đáng kể; và
 
(c)                  ở mức giá mà không thể cung cấp để lấy lại được tất cả các chi phí trong một thời gian hợp lý.
 
2. Theo mục tiêu của Chương này, việc bán thấp hơn giá sẽ bị coi như đã thực hiện một số lượng đáng kể khi cơ quan thẩm quyền điều tra xác minh được rằng:
 
(a) giá bán trung bình đã được tính toán cân nhắc các khoản khi thực hiện quản lý kinh doanh đang phải cân nhắc để xác định giá trị thông thường là thấp hơn chi phí trung bình đã được tính toán; hoặc
 
(b) số lượng bán hàng thấp hơn chi phí đưa ra 20% hoặc nhiều hơn số lượng đã được bán khi thực hiện quản lý kinh doanh đang cân nhắc để xác định giá trị thông thường .
 
3. Nếu giá cả này thấp hơn giá tại thời điểm bán là cao hơn giá trung bình đã được tính toán cho thời kỳ điều tra, cơ quan thẩm quyền điều tra sẽ coi những giá này như là cung cấp để lấy lại được tất cả các chi phí trong một thời gian hợp lý.
 
Điều 7
Tính toán giá cả vì những mục đích tại Chương 5 và Chương 6
 
1.             Phù hợp với mục đích của Chương 5 và 6, cơ quan thẩm quyền điều tra sẽ tính toán một cách chuẩn mực các chi phí trên cơ sở hồ sơ được nhà xuất khẩu hoặc nhà sản xuất lưu giữ trong quá trình điều tra, những hồ sơ này cũng cung cấp rằng những hồ sơ này là phù hợp với các nguyên tắc kế toán được chấp nhận chung của nước xuất khẩu và phản ánh một cách hợp lý các chi phí liên quan tới quá trình sản xuất và bán sản phẩm tương tự .
 
2.             Phù hợp với mục đích của Chương 5 và 6, tổng số cho các chi phí chung, chi phí bán hàng, chi phí quản lý và cho lợi nhuận sẽ được dựa trên cơ sở số liệu thực tế gắn liền với việc sản xuấtvà bán hàng trong tiến trình buôn bán thông thường của sản phẩm tương tự của nhà xuất khẩu hoặc nhà sản xuất trong quá trình điều tra. Khi tổng số này không thể xác định được trên cơ sở này, tổng số này có thể được xác định trên cơ sở của:
 
(a)           tổng số thực tếmà nhà xuất khẩu hoặc nhà sản xuất phải chịu và nhận thấy đang bị nghi ngờ liên quan tới việc sản xuất và bán hàng tại thị trường nội địa của nước xuất xứ của cùng loại sản phẩm chung.
 
(b)           trung bình đã được tính toán thêm của tổng số thực tế mà các nhà xuất khẩu hoặc các nhà sản xuất khác phải chịu và được nhận biết là chủ thể của quá trình điều tra đối với việc sản xuất và bán sản phẩm cùng loại tại thị trường nội địa của nước xuất xứ.
 
(c)           bất kỳ phương pháp hợp lý nào khác mà cung cấp cho lợi nhuận đã được định rõ sẽ không được vượt quá mức lợi nhuận thông thường mà các nhà xuất khẩu khác hoặc các nhà sản xuất khác nhận thấy khi bán các sản phẩm cùng loại chung tại thị trường nội địa của nước xuất xứ có sản phẩm tương tự .
 
3.             cơ quan thẩm quyền điều trasẽ xem xét tất cả các chứng cớ có thể đối với việc phân chia các chi phí hợp lý, trong đó gồm có cả chi phí mà nhà xuất khẩu hoặc nhà sản xuất có thể có trong quá trình điều tra đã cung cấp rằng những sự phân phối này đã và đang được sử dụng tiền sử từ trước của nhà xuất khẩu hoặc nhà sản xuất, đặc biệt trong mối quan hệ tới việc hình thành các khoản phải trả dần phù hợp và các giai đoạn giảm giá và việc trừ bớ cho các chi phí cốt yếu và các chi phí phát triển khác.
 
4.             Trừ trường hợp đã được thể hiện rõ trong việc phân chia các chi phí theo như chương này, cơ quan thẩm quyền điều tra sẽ điều chỉnh lại các chi phí một cách phù hợp đối với các hạng mục chi phí không được tính lại, những hạng mục có lợi cho tương lai và/hoặc sản xuất hiện tại, hoặc đối với các hoàn cảnh mà tại hoàn cảnh đó các chi phí trong quá trình điều trađược hình thành bởi hoạt động khởi động. Việc điều chỉnh được thực hiện đối với hoạt động khởi động này sẽ phản ảnh các chi phí tại thời điểm cuối cùng của giai đoạn khởi động (bắt đầu) hoặc nếu giai đoạn này kéo dài tuỳ thuộc vào giai đoạn điều tra thì đa số các chi phí mới đây, những chi phí mà cơ quan thẩm quyền điều tra có thể được đưa một cách hợp lý vào tính toán trong quá trình điều tra.
 
Điều 8
Nền kinh tế phi thị trường
 
1. Trường hợp nước xuất khẩu sản phẩm bị điều tra không phải là nước có nền kinh tế thị trường, cơ quan điều tra có thể, trong phạm vi họ tính đến phương pháp xác định giá trị thông thường được nêu lên trong luật này là không phù hợp, xác định giá trị thông thường trên cơ sở:
 
(a) giá có thể so sánh phải trả hoặc có thể trả, trong quá trình thương mại bình thường, với lượng mua bán sản phẩm tương tự dự kiến được tiêu thụ ở một nước có nền kinh tế thị trường thích hợp;
 
(b) giá có thể so sánh phải trả hoặc có thể trả, trong quá trình thương mại bình thường, với việc xuất khẩu sản phẩm tương tự từ nước có nền kinh tế thị trường thích hợp sang các nước khác, bao gồm cả nước đang điều tra;
 
(c) giá thực phải trả hoặc có thể trả ở quốc gia đối với sản phẩm tương tự sản xuất trong nước, được điều chỉnh phù hợp nếu cần gộp trong đó biên lợi nhuận tương ứng với biên được chờ đợi trong hoàn cảnh kinh tế hiện tại với các nhân tố liên quan; hoặc
 
(d) bất cứ cơ sở hợp lý nào khác.
 
2. Điều này sẽ được áp dụng cho hàng nhập khẩu từ các nước thành viên Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) chỉ trong phạm vi việc áp dụng đó phù hợp với bản Quy định bổ sung thứ hai vào khoản 1 Điều VI của GATT 1994, và các nghĩa vụ với WTO khác của quốc gia.
 
TIỂU MỤC III
XÁC ĐỊNH GIÁ XUẤT KHẨU
 
Điều 9
Giá xuất khẩu
 
1. Trừ trường hợp được quy định ở khoản 2, 3 Điều này, giá xuất khẩu sẽ là giá thực tế phải trả hoặc có thể trả cho sản phẩm bị điều tra khi bán ra nước ngoài từ nước xuất khẩu tới quốc gia đang điều tra.
 
2. Trong trường hợp không có giá xuất khẩu hoặc trường hợp dường như là đối với cơ quan điều tra giá xuất khẩu là không đáng tin cậy bởi vì có hiệp hội hoặc một thoả thuận bồi hoàn giữa nhà xuất khẩu và nhà nhập khẩu hoặc một bên thứ ba:
 
(a) giá xuất khẩu có thể được xây dựng trên cơ sở giá ở đó sản phẩm nhập khẩu được bán lại lần đầu tiên cho một bên mua độc lập; hoặc
 
(b) nếu sản phẩm không được bán lại cho một bên mua độc lập, hoặc không được bán lại trong điều kiện như được nhập khẩu, trên những cơ sở hợp lý để cơ quan điều tra có thể quyết định.
 
3. Trường hợp như được dự liệu tại Điều 4.2, cơ quan điều tra xác định giá trị thông thường trên cơ sở của nước xuất xứ, giá xuất khẩu sẽ là giá thực phải trả hoặc có thể trả cho sản phẩm bị điều tra khi được bán ra nước ngoài của nước xuất xứ.
 
TIỂU MỤC IV
SO SÁNH GIỮA GIÁ TRỊ THÔNG THƯỜNG VÀ GIÁ XUẤT KHẨU
 
Điều 10
Điều chỉnh
 
1. Cơ quan điều tra sẽ tiến hành so sánh giữa giá xuất khẩu và giá trị thông thường. So sánh này sẽ được tiến hành ở cùng mức độ thương mại, thường là ở mức giao tại nhà máy, và với lượng mua bán được thực hiện ở thời điểm gần nhất có thể. Phụ thuộc vào trợ cấp có thể có trong trường hợp này, trên cơ sở gía trị trợ cấp, với những khác biệt có thể ảnh hưởng đến so sánh giá, bao gồm khác biệt về điều kiện mua bán, thuế, mức độ thương mại, số lượng, đặc tính vật lý, và bất cứ yếu tố nào khác cũng được lập luận bởi các bên liên quan nhằm ảnh hưởng đến việc so sánh giá. Vì một số trong những nhân tố trên có thể trùng lặp, cơ quan điều tra sẽ đảm bảo rằng họ không nhân đôi điều chỉnh đã được thực hiện theo Điều này.
 
2. Trong trường hợp giá xuất khẩu được xây dựng trên cơ sở giá ở đó sản phẩm nhập khẩu được bán lại lần đầu tiên cho một người mua độc lập theo Điều 9.2(a), trợ cấp cho chi phí, bao gồm thuế nhập khẩu, thuế khác phát sinh khi nhập khẩu và bán lại, và một lượng hợp lý4 để tích luỹ lợi nhuận, cũng có thể được tính đến. Nếu trong những trường hợp này, việc so sánh giá bị ảnh hưởng, cơ quan điều tra sẽ thiết lập giá trị thông thường ở một mức độ thương mại tương đương với mức độ thương mại của giá xuất khẩu được xây dựng, hoặc sẽ căn cứ vào trợ cấp như được đảm bảo trong Điều này.
 
3 Cơ quan điều tra sẽ chỉ ra cho các bên bị nghi vấn những thông tin nào là cần thiết để đảm bảo so sánh công bằng và sẽ không áp đặt gánh nặng chứng minh bất hợp lý cho các bên này.
 
Điều 11
Phương pháp so sánh
 
1. Căn cứ vào các quy định điều chỉnh việc so sánh công bằng tại Điều 10, việc tồn tại của biên phá giá thường sẽ được tiến hành trên cơ sở so sánh giá trị thông thường bình quân với bình quân giá của tất cả các giao dịch xuất khẩu có thể so sánh được hoặc bằng sự so sánh giữa giá trị thông thường và giá xuất khẩu trên cơ sở từng giao dịch từng lần.
 
2. Giá trị thông thường được hình thành trên cơ sở bình quân có thể được so sánh với giá của giao dịch xuất khẩu đơn lẻ nếu cơ quan điều tra phát hiện ra mô hình giá xuất khẩu có sự khác nhau đáng kể giữa những người mua khác nhau, ở những khu vực khác nhau và vào những thời điểm khác nhau. Trong trường hợp đó, cơ quan điều tra sẽ giải thích tại sao không được phép tính đến sự khác nhau đó bằng việc sử dụng bình quân sức nặng này đến bình quân sức nặng khác hoặc so sánh từ giao dịch này đến giao dịch khác.
 
Điều 12
Chuyển đổi tiền tệ
 
1. Khi việc so sánh giá theo Điều 10, 11 cần tính đến việc chuyển đổi tiền tệ, cơ quan điều tra sẽ tiến hành việc chuyển đổi đó có sử dụng tỉ giá hối đoái vào ngày bán.
 
2. Ngày bán thường là ngày ký hợp đồng, gửi đặt mua hàng, xác nhận đặt hàng, hoặc hoá đơn, bất cứ hình thức nào làm hình thành điều khoản mua bán chủ yếu.
 
3. Dù đã được quy định tại khoản 1 và 2 trên đây, khi việc bán ngoại tệ trên thị trường có kỳ hạn được sử dụng trong mối quan hệ trực tiếp với viêcj bán hàng xuất khẩu, cơ quan điều tra sẽ sử dụng tỉ giá hối đoái trong giao dịch kỳ hạn cho mọi giao dịch có liên quan.
 
4. Cơ quan điều tra sẽ không tính đến những dao động trong tỉ giá hối đoái, và sẽ cho phép các nhà xuất khẩu ít nhất là 60 ngày để điều chỉnh giá xuất khẩu nhằm phản ánh chuyển dịch bị cản trở trong tỉ giá hối đoái trong suốt thời gian điều tra.
 
Điều 13
Biên phá giá đơn lẻ
 
1. Cơ quan điều tra sẽ, như một quy luật, xác định biên phá giá đơn lẻ cho mỗi một nhà xuất khẩu hoặc nhà sản xuất sản phẩm bị điều tra.
 
2. Dù đã được quy định ở khoản 1 Điều này, trong trường hợp số lượng nhà xuất khẩu, nhà sản xuất, nhà nhập khẩu hoặc các dạng sản phẩm liên quan quá lớn đến mức sẽ là không khả thi nếu định tính biên phá giá đơn lẻ cho mỗi nhà xuất khẩu, nhà sản xuất sản phẩm bị điều tra, cơ quan điều tra có thể giới hạn việc xem xét của mình trong phạm vi số lượng hợp lý các bên liên quan hoặc sản phẩm bị điều tra bằng việc sử dụng phương pháp chọn mẫu có gía trị về mặt thống kê trên cơ sở các thông tin cơ quan điều tra có được vào thời điểm chọn mẫu, hoặc có phần trăm lớn nhất của lượng xuất khẩu từ nước bị nghi vấn mà có thể được điều tra một cách hợp lý.
 
3. Bất cứ việc lựa chọn nhà xuất khẩu, nhà sản xuất, hoặc loại sản phẩm được thực hiện theo Điều này sẽ được tiền hành sau khi tham vấn các nhà xuất khẩu, nhà sản xuất, hoặc nhà nhập khẩu liên quan.
 
4. Trong trường hợp cơ quan điều tra giới hạn việc xem xét như quy định tại khoản 2,3 Điều này, cơ quan điều tra sẽ quyết định biên phá giá đơn lẻ cho bất cứ nhà xuất khẩu hay nhà sản xuất nào tình nguyện nộp các thông tin cần thiết trong thời gian được dành cho việc thẩm định thông tin trong quá trình điều tra. Dù được quy định như trên, trường hợp số lượng nhà xuất khẩu hay nhà sản xuất quá lớn đến nỗi việc xem xét đơn lẻ sẽ là gánh nặng quá đáng cho cơ quan điều tra và cản trở việc hoàn thành đúng hạn việc điều tra, cơ quan điều tra có thể giảm việc quyết định biên phá giá đơn lẻ trên cơ sở những trả lời tự nguyện và giới hạn việc xem xét trong phạm vi các nhà xuất khẩu và nhà sản xuất theo mẫu.
 
 
MỤC II
XÁC ĐỊNH THIỆT HẠI VÀ MỐI QUAN HỆ NHÂN QUẢ
 
Điều 14
Xác định thiệt hại
 
Việc xác định thiệt hại trong Luật này được tiến hành dựa trên những chứng cứ tích cực và liên quan đến việc xem xét khách quan các yếu tố:
 
(a) lượng hàng hoá nhập khẩu bị phá giá;
 
(b) tác động của hàng nhập khẩu bị phá giá đến giá trên thị trường nội địa cho những sản phẩm tương tự; và
 
(c) tác động dây chuyền của hàng nhập khẩu đến các nhà sản xuất trong nước những sản phẩm đó.
 
Điều 15
Xác định lượng hàng nhập khẩu bị phá giá
và các tác động đến giá ở quốc gia
 
1. Về lượng của hàng nhập khẩu, cơ quan điều tra sẽ cân nhắc cho việc tăng đáng kể của hàng nhập khẩu bị phá giá không, hoặc là về số lượng tuyệt đối hoặc liên quan đến sản xuất hay tiêu dùng ở quốc gia.
 
2. Về tác động của hàng nhập khẩu bị phá giá đến giá trên thị trường của quốc gia, cơ quan điều tra sẽ xem xét liệu:
 
(a) có việc cắt giảm giá đáng kể bởi hàng nhập khẩu bị phá giá trong tương quan với giá của sản phẩm tương tự trên thị trường nội địa không; hoặc
 
(b) tác động của hàng nhập khẩu đó có làm cản trở giá đến một mức độ hoặc ngăn cản việc tăng giá, mà nếu không có hàng nhập khẩu bị phá giá sẽ xảy ra, tới một mức độ nhất định.
 
3. Không thể đưa ra hướng dẫn chi tiết cho bất cứ nhân tố nào được xác định ở khoản 1,2 Điều này.
 
Điều 16
Tích luỹ
 
Trường hợp việc nhập khẩu một sản phẩm tương tự từ hai quốc gia trở lên là đối tượng của việc điều tra chống bán phá giá đồng thời, cơ quan điều tra có thể đánh giá một cách tích luỹ các tác động của những hàng nhập khẩu đó đối với ngành công nghiệp quốc gia chỉ trong cơ quan này quyết định rằng:
 
(a) lượng phá giá hình thành trong mối liên quan với sản phẩm bị điều tra từ mỗi quốc gia cao hơn mức tối thiểu và lượng sản phẩm bị điều tra được nhập khẩu từ mỗi nước không đủ điều kiện theo quy định tại Điều 27 luật này; và
 
(b) việc đánh giá một cách tích luỹ các tác động của hàng nhập khẩu là phù hợp trong điều kiện cạnh tranh giữa hàng nhập khẩu và điều kiện cạnh tranh giữa hàng nhập khẩu và sản phẩm tương tự được sản xuất trong nước.
 
Điều 17
Xác định tác động của hàng nhập khẩu bị phá giá
đến ngành công nghiệp quốc gia
 
1. Việc xác định tác động của hàng nhập khẩu bị phá gía đến ngành công nghiệp liên quan của quốc gia sẽ bao gồm việc đánh giá bởi cơ quan điều tra đối với mọi nhân tố và chỉ số kinh tế liên quan có mối quan hệ với tình trạng của ngành công nghiệp, bao gồm:
 
(a) việc giảm sút thực tế hoặc tiềm năng trong lượng bán, lợi nhuận, sản lượng, thị phần, năng suất, tái đầu tư, việc huy động hết năng lực;
 
(b) các nhân tố ảnh hưởng đến giá trên thị trường nội địa;
 
(c) độ lớn của biên phá giá; và
 
(d) tác động tiêu cực thực tế hoặc tiềm năng với dòng lưu chuyển tiền mặt, hàng tồn kho, lao động, lương, tăng trưởng, khả năng tăng vốn hoặc đầu tư.
 
Việc liệt kê này là chưa toàn diện, và không thể đưa ra hướng dẫn chi tiết cho bất cứ nhân tố nào được liệt kê trên đây.
 
2. Cơ quan điều tra sẽ đánh giá tác động của hàng nhập khẩu bị phá giá trong mối quan hệ với sản xuất sản phẩm tương tự trong nước của quốc gia khi các số liệu sẵn có cho phép việc phân định rạch ròi việc sản xuất đó trên cơ sở những tiêu chuẩn đó vì quá trình sản xuất, lượng bán và lợi nhuận của nhà sản xuất. Nếu việc phân định rạch ròi sản xuất là không thể, cơ quan điều tra sẽ đánh giá tác động của hàng nhập khẩu bị phá giá bằng việc xác định sản xuất của nhóm hay loại sản phẩm hẹp nhất, bao gồm sản phẩm tương tự trong nước, và có các thông tin cần thiết về sản phẩm này.
 
Điều 18
Nguy cơ gây thiệt hại vật chất
 
1. Cơ quan điều tra sẽ xác định có mối đe doạ gây thiệt hại về vật chất trên thực tế không và không chỉ căn cứ vào lời buộc tội, sự phỏng đoán hoặc khả năng trong tương lai. Việc thay đổi của hoàn cảnh mà sẽ tạo ra một tình huống trong đó việc phá giá sẽ gây ra thiệt haị phải được dự liệu trước một cách rõ ràng.
 
2. Trong quá trình xác định liên quan đến sự tồn tại của nguy cơ gây thiệt hại vật chất, cơ quan điều tra sẽ cân nhắc, bên cạnh những yếu tố khác, những nhân tố sau:
 
(a) mức tăng đáng kể của hàng nhập khẩu bị phá giá vào thị trường quốc gia trong đó chỉ ra khả năng tăng lên một cách đáng kể của hàng nhập khẩu;
 
(b) sự tăng đáng kể trong năng lực của nhà xuất khẩu trong đó chỉ ra khả năng tăng một cách đáng kể hàng nhập khẩu bị phá giá vào thị trường quốc gia, có tính đến sự sẵn có của thị trường xuất khẩu khác để tiêu thụ thêm hàng xuất khẩu;
 
(c) liệu hàng nhập khẩu có vào thị trường với mức giá ở đó sẽ có tác động cản trở đáng kể đến giá ở quốc gia, và dường như sẽ tăng nhu cầu tiêu dùng hàng nhập khẩu; và
 
(d) hàng hoá tồn kho của sản phẩm bị điều tra.
 
Không thể đưa ra hướng dẫn chi tiết cho bất cứ nhân tố nào ở trên nhưng tổng số các nhân tố được xem xét phải dẫn tới việc kết luận rằng hàng xuất khẩu bị phá giá tiếp là tất yếu và rằng thiệt hại vật chất sẽ xảy ra trừ khi tiến hành bảo hộ.
 
3. Đối với trường hợp có đe doạ gây thiệt hại vật chất từ hàng nhập khẩu bị phá giá, cơ quan điều tra sẽ cân nhắc và quyết định việc áp dụng các biện pháp chống bán phá giá một cách cẩn thận.
 
Điều 19
Mối quan hệ nhân quả
 
1. Cơ quan điều tra sẽ lập luận rằng hàng nhập khẩu bị phá giá, thông qua tác động phá giá, đã được nêu lên ở Điều 15 và 17 Luật này, gây ra thiệt hại vật chất theo cách hiểu của Luật này. Việc lập luận về quan hệ nhân quả giữa hàng nhập khẩu bị phá giá và thiệt hại cho ngành công nghiệp quốc gia sẽ được dựa trên việc xem xét mọi chứng cứ liên quan trước cơ quan điều tra.
 
2. Cơ quan điều tra cũng sẽ xem xét bất cứ nhân tố nào ngoài hàng nhập khẩu bị phá giá mà cùng lúc gây thiệt hại cho ngành công nghiệp quốc gia, và các thiệt hại gây ra bởi các nhân tố khác phải không được xuất phát từ hàng nhập khẩu bị phá giá. Các nhân tố có thể phù hợp trong trường hợp này là, bên cạnh những yếu tố khác:
 
(a) lượng và giá hàng nhập khẩu không bán ở mức bị phá giá;
 
(b) sự thu hẹp của cầu hoặc thay đổi về phương thức tiêu dùng;
 
(c) hành vi hạn chế kinh doanh của và cạnh tranh giữa các nhà sản xuất trong nước và nước ngoài;
 
(d) sự phát triển của công nghệ;
 
(e) việc xuất khẩu và năng suất của ngành công nghiệp quốc gia.
 
PHẦN III
BẮT ĐẦU VÀ TIẾN HÀNH ĐIỀU TRA
 
MỤC I
BẮT ĐẦU ĐIỀU TRA
 
Điều 20
Yêu cầu một đơn bằng văn bản
 
1. Trừ trường hợp được quy định tại Điều 26, một cuộc điều tra sẽ chỉ được bắt đầu trên cơ sở có đơn bằng văn bản bởi hay nhân danh ngành công nghiệp quốc gia.
 
2. Đơn sẽ phải được nộp cho cơ quan điều tra với số lượng và theo hình thức do cơ quan điều tra quy định.
 
Điều 21
Chứng cứ và Thông tin cần thiết trong Đơn
 
1. Đơn theo Điều 20 phải bao gồm các chứng cứ về (a) phá giá, (b) thiệt hịa và (c) quan hệ nhân quả, trong phạm vi cách hiểu tại Phần II Luật này. Đơn phải chứa đựng những thông tin hợp lý về người nộp đơn như:
 
(a) tên, địa chỉ và số điện thoại của người nộp đơn;
 
(b) đặc tính của ngành công nghiệp nước phá giá bởi đó hay trên cơ sở đó, đơn này được làm, bao gồm tên, địa chỉ và số điện thoại của tất cả những người sản xuất được biết đến khác trong ngành;
 
(c) thông tin liên quan đến mức độ hỗ trợ cho ngành sản xuất nước phá giá trong đơn bao gồm:
 
(i) tổng sản lượng va gía trị sản xuất của sản phẩm tương tự trong nước; và
 
(ii) lượng và giá trị của sản phẩm tương tự trong nước được sản xuất bởi người nộp đơn và bởi mỗi một nhà sản xuất đặc định;
 
(d) bản mô tả chi tiết sản phẩm bị kiện là phá giá, bao gồm các đặc tính kỹ thuật và tính năng sử dụng của sản phẩm và mã số trong biểu thuế nhập khẩu hiện hành;
 
(e) quốc gia (nước) ở đó sản phẩm bị kiện bán phá giá được sản xuất hay chế tạo và nếu nó được nhập khẩu từ một nước khác nước sản xuất hay chế tạo, nước trung gian từ đó sản phẩm được nhập;
 
(f) tên và địa chỉ của những doanh nghiệp mà người nộp đơn tin là bán sản phẩm bị kiện bán phá giá và tỉ lệ tổng lượng xuất khẩu sang nước có doanh nghiệp bị đề cập trong thời hạn 12 tháng gần nhất;
 
(g) thông tin về giá tại đó sản phẩm nghi vấn được bán khi để tiêu thụ trên thị trường nội địa của nước (các nước) xuất khẩu hay nước (các nước) xuất xứ (hay, tuỳ trường hợp thích hợp, thông tin về giá tại đó sản phẩm được bán từ nước (các nước) xuất khẩu hay nước (các nước) xuất xứ sang nước (các nước) thứ ba hay trên giá trị được xây dựng của sản phẩm bị kiện là phá giá) và thông tin về giá xuất khẩu hay, tuỳ trường hợp thích hợp, về giá tại đó sản phẩm bị kiện bán phá giá được bán lại lần đầu tiên cho một người mua độc lập ở nước đó, và trên cơ sở điều chỉnh theo quy định tại Điều 10 Luật này;
 
(h) thông tin về sự gia tăng của lượng hàng nhập khẩu bị kiện bán phá giá, tác động của những hàng nhập khẩu này đến giá cả của sản phẩm tương tự ở trong nước trên thị trường , như được nêu ra bởi các yếu tố liên quan có phương diện trên trạng thái của ngành, như là những yếu tố được liệt kê ở Điều 14, 15,17 và 18 của Luật này, và thông tin về sự tồn tại của mối quan hệ nhân quả trong phạm vi nghĩa của Điều 19 Luật này.
 
Điều 22
Công bố đơn
 
1. Cơ quan điều tra sẽ tránh, trừ khi đã có quyết định tiến hành điều tra, việc công bố đơn đề nghị tiến hành điều tra.
 
2. Mặc dù khoản 1 Điều này, cơ quan điều tra sẽ, trên cơ sở đơn có điền các yêu cầu của Điều 21 Luật này, thông báo ngay cho chính phủ của mỗi nước xuất khẩu có liên quan.
 
Điều 23
Rút đơn trước khi tiến hành
 
Có thể rút đơn theo Điều 20 trước khi tiến hành, trong đó vụ việc đó nó sẽ được xem là chưa có.
 
Điều 24
Quyết định tiến hành
 
1. Cơ quan điều tra sẽ xem xét độ chính xác và đầy đủ của chứng cứ được cung cấp trong đơn để quyết định liệu có đầy đủ chứng cứ để đánh giá việc tiến hành điều tra hay không. Sự xác nhận đơn giản, không có căn cứ từ những chứng cứ liên quan, sẽ không được xem xét đầy đủ để đáp ứng yêu cầu của khoản này. Cơ quan điều tra có thể tìm kiếm các thông tin bổ sung từ đơn trước khi quyết định liệu có tiến hành điều tra hay không.
 
2. Khi cơ quan điều tra quyết định rằng:
 
(a) đơn được làm bởi hay nhân danh ngành công nghiệp của quốc gia như được đặt ra ở Điều 25; và
 
(b) có đầy đủ chứng cứ về bán phá giá, thiệt hại, và quan hệ nhân quả trong phạm vi cách hiểu của Phần II Luật này;
 
cơ quan điều tra có thể bắt đầu tiến hành điều tra.
 
3. Trường hợp cơ quan điều tra thấy không phù hợp để tiến hành điều tra, cơ quan này sẽ thông báo cho người nộp đơn lý do không tiến hành điều tra.
 
4. Cơ quan điều tra thông thường sẽ quyết định liệu có tiến hành việc điều tra bán phá giá hay không trong vòng 45 ngày kể từ ngày nhận được đơn kiện bằng văn bản. Khi đơn có liên quan đến những vấn đề phức tạp hoặc nếu cơ quan điều tra tìm được các thông tin bổ sung từ người nộp đơn, thời hạn này có thể được kéo dài tới 60 ngày.
 
Điều 25
Bởi hay nhân danh ngành công nghiệp quốc gia
 
1. Vì mục đích thi hành luật này, đơn kiện cần được xem xét là được làm bởi hay nhân danh ngành công nghiệp quốc gia chỉ khi:
 
(a) nó được hậu thuẫn bởi những nhà sản xuất của quốc gia đó, sản lượng của những nhà sản xuất này chiếm tới hơn 50% tổng lượng sản phẩm tương tự trong nước được sản xuất bởi tỉ lệ đó của ngành công nghiệp quốc gia thể hiện hoặc là sự hỗ trợ hoặc là sự đối lập trong đơn kiện; và
 
(b) những nhà sản xuất quốc gia đồng ý với đơn kiện chiếm ít nhất 25% tổng lượng sản phẩm tương tự trong nước được sản xuất bởi ngành công nghiệp quốc gia.
 
2. Trong trường hợp các ngành công nghiệp nhỏ lẻ liên quan đến một lượng lớn các nhà sản xuất một cách khác thường, cơ quan điều tra có thể quyết định sự ủng hộ và đối lập bằng việc sử dụng kỹ thuật mẫu có giá trị thống kê.
 
Điều 26
Tự tiến hành
 
Trong trường hợp đặc biệt, cơ quan điều tra có thể tiến hành cuộc điều tra mà không cần nhận được đơn bằng văn bản bởi hay nhân danh ngành công nghiệp quốc gia để tiến hành điều tra. Trong trường hợp đó, họ sẽ tiến hành chỉ khi có đầy đủ chứng cứ về phá giá, thiệt hại và quan hệ nhân quả., trong phạm vi cách hiểu của Phần II Luật này, để đánh giá việc tiến hành một cuộc điều tra.
 
Điều 27
Lượng nhập khẩu không đáng kể và biên phá giá tối thiểu
 
Mặc dù Điều 24 và 26 ở trên, cơ quan điều tra sẽ không tiến hành điều tra với một sản phẩm bị kiện là phá giá và quốc gia, nếu từ thông tin hợp lý mà cơ quan điều tra có được, họ quyết định rằng:
 
(a) lượng nhập khẩu sản phẩm bị kiện phá giá từ quốc gia đó vào quốc gia ít hơn 3% tổng lượng nhập khẩu của sản phẩm tương tự và bị kiện phá giá ở quốc gia, trừ khi lượng nhập khẩu của sản phẩm bị kiện phá giá từ các nước bị điều tra nếu tính riêng lẻ có lượng nhập khẩu ít hơn 3% lượng nhập khẩu sản phẩm tương tự và bị kiện phá giá ở quốc gia nhưng gộp lại chiếm tới hơn 7% lượng nhập khẩu sản phẩm tương tự và bị kiện phá giá ở quốc gia; hoặc
 
(b) biên phá giá ít hơn 2%, được thể hiện bằng lượng phần trăm của giá xuất khẩu.
 
Điều 28
Thông báo công khai và Giải trình quyết định tiến hành
 
1. Khi cơ quan điều tra quyết định tiến hành điều tra, cơ quan điều tra sẽ:
 
(a) thông báo việc tiến hành điều tra cho nhà xuất khẩu, nhập khẩu và hiệp hội đại diện của nhà nhập khẩu hay xuất khẩu mà cơ quan điều tra cho là có liên quan, cũng như đại diện của quốc gia xuất khẩu, bên đi kiện và các bên quan tâm mà cơ quan điều tra cho là có lợi ích trong đó; và
 
(b) thông báo công khai trên Công báo của quốc gia và/hoặc trên báo nội địa phổ biến rộng rãi ở quốc gia.
 
2. Thông báo công khai việc tiến hành điều tra mà khoản 1 đặt ra bao gồm đầy đủ các thông in sau:
 
(a) tên quốc gia (các quốc gia) xuất khẩu, và nếu khác nhau, quốc gia (các quốc gia) xuất xứ, của sản phẩm bị điều tra;
 
(b) một bản mô tả sản phẩm bị điều tra, bao gồm các đặc tính kỹ thuật và sử dụng sản phẩm và mã số trong biểu thuế quan hiện hành;
 
(c) một bản mô tả việc phá giá bị kiện sẽ bị điều tra, bao gồm cả cơ sở cho việc khởi kiện đó;
 
(d) một bản tóm tắt các nhân tố căn cứ vào đó việc khởi kiện vì thiệt hại và có quan hệ nhân quả;
 
(e) địa chỉ nơi thông tin và các ý kiến cần trình lên;
 
(f) ngày bắt đầu tiến hành điều tra; và
 
(g) kế hoạch điều tra dự kiến.
 
3. Việc tiến hành sẽ có hiệu lực vào ngày nêu trong thông báo công khai quy định tại khoản 1(b).
 
 Điều 29
Đưa đơn kiện
 
1. Căn cứ vào yêu cầu bảo vệ thông tin bí mật theo Điều 32, cơ quan điều tra sẽ, ngay khi việc điều tra được tiến hành, cung cấp đầy đủ nội dung đơn kiện bằng văn bản nhận được theo Điều 20 cho người xuất khẩu được nhắc tới và nhà sản xuất nước ngoài và tới các cơ quan liên quan của nước xuất khẩu và theo yêu câù, cung cấp tài liệu này cho các bên quan tâm khác.
 
2. Mặc dù có quy định tại khoản 1, trường hợp số nhà xuất khẩu liên quan đặc biệt cao, cơ quan điều tra có thể cung cấp nội dung cho hiệp hội doanh kinh doanh liên quan hoặc trường hợp không thể, cung cấp cho cơ quan của nước xuất khẩu.
 
MỤC II
TIẾN HÀNH ĐIỀU TRA
 
TIỂU MỤC I
QUY ĐỊNH CHUNG
 
Điều 30
Thời hạn điều tra
 
Cơ quan điều tra sẽ, trừ trường hợp đặc biệt, hoàn tất việc điều tra chống bán phá giá trong vòng một năm, và không vụ nào được phép vượt quá 18 tháng, sau khi bắt đầu điều tra.
 
Điều 31
Hoàn tất thủ tục hải quan
 
Thủ tục tố tụng tiến hành của một vụ điều tra chống bán phá giá sẽ không cản trở việc hoàn tất thủ tục hải quan. Một khi các biện pháp điều chỉnh được thông qua, sẽ không có hình thức nào khác được áp dụng ngoài hình thức mà đơn kiện yêu cầu.
 
Điều 32
Tính bảo mật
 
1. Cơ quan điều tra sẽ, trong suốt và sau khi điều tra, giữ bí mật mọi thông tin được trình cho họ để thực hiện các biện pháp quy định tại khoản 2 Điều này. Không được tiết lộ thông tin mà không có sự cho phép của bên cung cấp.
 
2. Thông tin mà:
 
(a) về bản chất là thông tin mật, ví dụ vì nếu tiết lộ sẽ mang lại cho đối thủ những lợi thế cạnh tranh lớn, hoặc nếu tiết lộ sẽ ảnh hưởng đáng kể đến người cung cấp thông tin hoặc người mà họ lấy thông tin; hoặc
 
(b) được cung cấp trên cơ sở giữ bí mật của các bên liên quan đến điều tra;
 
sẽ được giữ bí mật bởi cơ quan điều tra.
 
3. Các dạng thông tin sau đây sẽ được coi là về bản chất là thông tin mật, trừ khi cơ quan điều tra quyết định rằng việc tiết lộ trong từng vụ việc cụ thể sẽ không tạo lợi thế cạnh tranh lớn với đối thủ cũng như không ảnh hưởng đáng kể đến người cung cấp thông tin hay người mà họ lấy thông tin:
 
(a) bí mật kinh doanh liên quan đến bản chất của sản phẩm, quy trình sản xuất, điều hành, thiết bị sản xuất, hay máy móc;
 
(b) thông tin liên quan điều kiện tài chính của một công ty không được biết đến một cách công khai;
 
(c) thông tin liên quan đến chi phí, nhận diện khách hàng, lượng mua bán, bản kiểm kê, giao hàng, hoặc lượng, nguồn thu nhập, lợi nhuận, lỗ, chi phí liên quan đến sản xuất và lượng bán sản phẩm.
 
4. Các bên cần giữ bí mật cho những thông tin nhất định sẽ đề nghị có những biện pháp vào thời điểm thông tin được cung cấp, bao gồm cả lý do cho những biện pháp đó. Cơ quan điều tra sẽ xem xét đề nghị đó một cách nhanh chóng, và thông báo cho bên cung cấp thông tin nếu họ quyết định rằng đề nghị đó không được chấp thuận.
 
5. Các bên sẽ cung cấp bản tóm tắt không mật các thông tin cần giữ bí mật. Những tóm tắt này, ví dụ, có thể dưới dạng bảng số liệu được cung cấp dưới dạng mật, hay các đoạn văn bản được đánh dấu xoá. Bản tóm tắt không mật sẽ cho phép hiểu một cách hợp lý bản chất của thông tin được cung cấp dươí dạng mật. Trong những trường hợp ngoại lệ, các bên có thể chỉ ra rằng những thông tin cần giữ bí mật không nhạy cảm khi tóm tắt, trong vụ việc đó, nêu rõ lý do tại sao bản tóm tắt là không thể sẽ được cung cấp. Nếu cơ quan điều tra kết luận rằng bản tóm tắt không mật được cung cấp không thoả mãn yêu cầu của khoản này, họ có thể quyết định rằng đề nghị được giữ bí mật không được chấp thuận.
 
6. Nếu cơ quan điều tra thấy rằng đề nghị giữ bí mật không được chấp thuận, và nếu người cung cấp thông tin không sẵn sàng công bố thông tin ra công chúng, cơ quan điều tra sẽ không để ý đến thông tin đó, và trả thông tin liên quan cho bên cung cấp.
Điều 33
Dựa vào những thông tin đã có
 
1. Nếu, vào bất cứ thời điểm nào trong quá trình điều tra, bên quan tâm:
 
(a) từ chối cho tiếp cận, hay không cung cấp, thông tin cần thiết trong thời hạn được cơ quan điều tra quy định; hoặc
 
(b) cản trở công cuộc điều tra một cách đáng kể;
 
cơ quan điều tra có thể đi đến quyết định sơ bộ hay cuối cùng, khẳng định hay phủ định, trên cơ sở thông tin đã có, bao gồm cả đơn. Những quy định trong Phụ lục II sẽ được tiếp tục trong việc áp dụng khoản này.
 
2. Cơ quan điều tra sẽ tính đến những khó khăn mà các bên quan tâm trải qua, đặc biệt là với công ty nhỏ, trong việc cung cấp thông tin được yêu cầu. Trong hoàn cảnh đó, cơ quan điều tra sẽ hỗ trợ và/hoặc có thể kéo dài thời hạn được quy định để có thể có được những thông tin nhất định mỗi khi áp dụng.
 
Điều 34
Hồ sơ công khai và Tiếp cận hồ sơ
 
1. Cơ quan điều tra sẽ thu thập và sắp xếp một bộ hồ sơ công khai liên quan đến mỗi vụ điều tra hay rà soát căn cứ vào Phần V của Luật này. Phụ thuộc vào yêu cầu bảo vệ thông tin bí mật, cơ quan điều tra sẽ đưa vào hồ sơ công khai ngay:
 
(a) mọi thông báo công khai liên quan đến điều tra hay rà soát;
 
(b) mọi tài liệu, bao gồm cả bảng câu hỏi, trả lời bảng câu hỏi, và các giao dịch bằng văn bản được cung cấp cho cơ quan điều tra;
 
(c) mọi thông tin khác được cơ quan điều tra phát triển hoặc kiếm được, bao gồm các báo cáo thẩm tra được chuẩn bị theo Điều 41.2; và
 
(d) mọi tài liệu khác cơ quan điều tra cho là phù hợp cho việc công bố.
 
2. Hồ sơ công khai sẽ luôn sẵn sàng cho công chúng xem xét và sao chụp tại văn phòng cơ quan điều tra trong suốt quá trình điều tra, rà soát và bất cứ việc xem xét lại về mặt pháp lý phát sinh nào.
 
TIỂU MỤC II
THỦ TỤC ĐIỀU TRA
 
Điều 35
Kế hoạch điều tra dự kiến
 
Cơ quan điều tra sẽ, trong thông báo về việc tiến hành điều tra, bao gồm kế hoạch thực hiện điều tra dự kiến, bao gồm cả thời hạn dự kiến để trình các bản lập luận bằng văn bản, ngày dự kiến cho việc xét xử, nếu được đề nghị, ngày dự kiến có quyết định sơ bộ, và ngày dự kiến có quyết định cuối cùng.
 
Điều 36
Thu thập thông tin
 
1. Trên cơ sở việc bắt đầu điều tra, cơ quan điều tra sẽ gửi bảng câu hỏi cho người mà họ tin có thể có thông tin liên quan đến quá trình điều tra, bao gồm cả các nhà sản xuất, nhà nhập khẩu, nhà xuất khẩu trong nước được biết đến, và nhà sản xuất nước ngoài.
 
2. Cơ quan điều tra sẽ cho các nhà xuất khẩu và nhà sản xuất nước ngoài đã nhận được bảng câu hỏi ít nhất 37 ngày để trả lời. Thời hạn này sẽ được tính từ ngày mà bảng câu hỏi được gửi cho bên bị kiện hoặc được truyền cho đại diện chính thức hay ngoại giao của nước xuất khẩu. Cơ quan điều tra sẽ xem xét đến việc gia hạn, và cho phép gia hạn khi khả thi, trên cơ sở có lý do chính đáng, có tính đến thời hạn điều tra.
 
3. Cơ quan điều tra có thể không xét đến việc trả lời bảng câu hỏi mà không được trình trong thời hạn được phép và dưới dạng được quy định.
 
4. Cơ quan điều tra có thể, trong quá trình điều tra, đề nghị cung cấp thêm thông tin từ các bên quan tâm, dưới dạng bảng câu hỏi bổ sung, hay đề nghị bằng văn bản yêu cầu giải trình hay cung cấp thông tin bổ sung. Những đề nghị như thế phải nói rõ ngày cần gửi câu trả lời. Thời gian đầy đủ sẽ được cung cấp để cho phép có được câu trả lời hữu ích.
 
5. Bất cứ bên quan tâm nào có thể, trên cơ sở đề xuất của riêng mình, trình, bằng văn bản, các thông tin nó cho là phù hợp với quá trình điều tra. Cơ quan điều tra sẽ xem xét các thông tin đó trừ khi việc xem xét đó là gánh nặng không phù hợp cho cơ quan điều tra hay phá vỡ kế hoạch điều tra.
 
6. Cơ quan điều tra sẽ dựa trên những đánh giá của mình về phá giá, thiệt hại và quan hệ nhân quả đến số liệu liên quan đến thời hạn quy định, mà sẽ là thời hạn trong đó thông tin được yêu cầu cung cấp trong bảng câu hỏi.
 
(a) Trong trường hợp phá giá, thời hạn điều tra thông thường sẽ là khoảng một năm trước ngày bắt đầu điều tra mà có đầy đủ số liệu. Không vụ việc nào mà thời hạn điều tra ngắn hơn 6 tháng.
 
(b) Trong trường hợp có thiệt hại, thời hạn điều tra thông thường sẽ là 3 năm. Tuy nhiên, cơ quan điều tra có thể chọn một thời hạn ngắn hơn hay dài hơn nếu họ cho là phù hợp theo các thông tin đã có liên quan đến ngành công nghiệp quốc gia và sản phẩm bị điều tra.
 
Điều 37
Lập luận sơ bộ bằng văn bản
 
Không quá 15 ngày trước ngày dự kiến có quyết định sơ bộ, các bên quan tâm có thể trình lập luận bằng văn bản cho cơ quan điều tra liên quan đến vấn đề phù hợp với điều tra.
 
Điều 38
Quyết định sơ bộ5
 
1. Cơ quan điều tra sẽ ra quyết định sơ bộ về phá giá, thiệt hại, mối quan hệ nhân quả trong thời gian từ 60 đến 180 ngày, sau khi bắt đầu. Quyết định sơ bộ sẽ dựa trên mọi thông tin đã có trước cơ quan điều tra vào thời điểm đó.
 
2. Cơ quan điều tra sẽ ra một thông báo công khai về quyết định sơ bộ, hoặc là khẳng định hoặc là phủ định. Thông báo về quyết định sơ bộ sẽ nêu ra một cách chi tiết các phát hiện và kết luận đạt được về mọi vấn đề trên khía cạnh thực tế và luật pháp, có xem xét một cách đầy đủ đến những yêu cầu bảo vệ thông tin bí mật. Thông báo cũng sẽ chứa đựng:
 
(a) tên của nhà xuất khẩu, nhà sản xuất các sản phẩm bị điều tra;
 
(b) mô tả sản phẩm bị điều tra có đầy đủ các thông tin, bao gồm cả mã số phân loại thuế quan hiện hành của quốc gia;
 
(c) lượng biên phá giá, nếu có, được thấy là có và cơ sở cho quyết định, bao gồm mô tả phương pháp được sử dụng trong việc quyết định giá trị thông thường, giá xuất khẩu, và bất cứ điều chỉnh nào được tạo lập trong việc so sánh giữa hai chỉ số đó;
 
(d) nếu phương pháp so sánh quy định tại Điều 11.2 Luật này được sử dụng, việc giải trình cũng được quy định ngay tại Điều đó;
 
(e) nếu cơ quan điều tra từ chối quyết định một biên phá giá riêng lẻ trên cơ sở trả lời tự nguyện, như quy định tại Điều 13.4 Luật này, cơ sở cho quyết định đó;
 
(f) các nhân tố dẫn đến quyết định về thiệt hại và mối quan hệ nhân quả, bao gồm cả thông tin về các nhân tố khác ngoài hàng nhập khẩu bị phá giá mà đã được tính đến; và
 
(g) số các biện pháp khẩn cấp được áp dụng và lý do tại sao những biện pháp khẩn cấp đó lại cần thiết để ngăn chặn thiệt hại gây ra trong quá trình điều tra.
 
4. Cơ quan điều tra sẽ đưa thông báo lên Công báo của đất nước và/hoặc trên một tờ báo được biết đến rộng rãi trong nước.
 
5. Thông báo công khai sẽ được gửi đến nước hay các nước xuất khẩu sản phẩm bị điều tra và tới các bên quan tâm khác.
 
Điều 39
Tiết lộ sau khi có quyết định sơ bộ
 
Cơ quan điều tra sẽ, trên cơ sở yêu cầu trong vòng 15 ngày kể từ ngày công bố quyết định sơ bộ, tổ chức các cuộc họp công bố riêng rẽ với các nhà xuất khẩu hay nhà sản xuất có yêu cầu họp, để giải thích phương pháp tính phá giá được áp dụng sơ bộ cho nhà xuất khẩu hay nhà sản xuất đó.
 
Điều 40
Chấp nhận cam kết giá
 
1. Trường hợp cơ quan điều tra:
 
(a) chấp nhận cam kết giá, họ sẽ đưa thông báo lên Công báo và/hoặc lên một tờ báo được biết đến rộng rãi trong nước; hoặc
 
(b) từ chối cam kết giá, họ sẽ đưa ra lý do để quyết định rằng việc chấp nhận cam kết giá là không phù hợp và sẽ đưa cho nhà xuất khẩu một cơ hội để có ý kiến vào việc này.
 
2. Thông báo công khai việc chấp nhận cam kết giá sẽ bao gồm phần không mật cách tính và chỉ ra một cách chi tiết các phát hiện và kết luận về mọi vấn đề trên khía cạnh thực tế cũng như luật pháp của cơ quan điều tra.
 
3. Thông báo sẽ được gửi cho nước hay nhóm nước có sản phẩm là đối tượng của việc quyết định và gưỉ cho các bên quan tâm khác.
 
4. Trường hợp cơ quan điều tra tiếp tục điều tra theo Điều 57 Luật này, họ sẽ đưa ra thông báo việc tiếp tục điều tra, đặt ra ngày dự kiến có quyết định cuối cùng, và các sửa đổi khác với kế hoạch điều tra dự kiến. Bất cứ quyết định cuối cùng nào trong cuộc điều tra như thế sẽ được thực hiện trong vòng 180 ngaỳ kể từ ngày công bố thông báo.
 
Điều 41
Xác minh thông tin
 
1. Trừ trường hợp quy định tại Điều 33, cơ quan điều tra sẽ, trong suốt quá trình điều tra, phải chấp nhận độ chính xác của thông tin mà các bên quan tâm cung cấp và dựa trên những thông tin đó.
 
2. Để xác minh thông tin được cung cấp hay để có được thông tin chi tiết hơn, cơ quan điều tra có thể tiến hành điều tra ở các nước khác theo yêu cầu, miễn là họ có được sự đồng ý của các công ty liên quan và miễn là họ phải thông báo cho đại diện của chính phủ nước đang có công ty bị điều tra và trừ khi là đối tương tiếp theo của điều tra. Các nhà sản xuất mô tả tại Phụ lục I sẽ áp dụng việc xác minh được tiến hành trên lãnh thổ của quốc gia khác. Cơ quan điều tra sẽ chuẩn bị một báo cáo về việc xác minh được tiến hành theo Điều này. Báo cáo này sẽ được cung cấp cho công ty có liên quan, và một bản không mật sẽ được đặt trong hồ sơ công khai theo Điều 34. Cơ quan điều tra sẽ cố gắng hoàn thành việc xác minh trước ngày giải trình trong quá trình điều tra.
 
Điều 42
Lập luận bằng văn bản
 
1. Trong quá trình điều tra trong đó không có phiên giải trình nào, các bên quan tâm có thể trình lập luận bằng văn bản liên quan đến các vấn đề mà nó coi là phù hợp trong điều tra trong vòng 45 ngày trước ngày dự kiến có quyết định cuối cùng.
 
2. Trong quá trình điều tra có tổ chức giải trình, trong vòng 10 ngày trước ngày dự kiến tổ chức giải trình, các bên quan tâm có thể trình lập luận bằng văn bản liên quan đến các vấn đề mà nó coi là phù hợp trong điều tra. Sau phiên giải trình, các bên quan tâm có tham gia vào phiên giải trình, trong vòng 10 ngày có thể trình các lập luận bằng văn bản tiếp theo để trả lời cho các lập luận và thông tin và đưa ra trong phiên giải trình.
 
Điều 43
Giải trình
 
1. Cơ quan điều tra, trên cơ sở đề nghị của bên quan tâm trong vòng 30 ngày sau khi công bố quyết định sơ bộ, sẽ
 
Điều 44
Đóng góp của các nhà sản xuất và tổ chức người tiêu dùng
 
Cơ quan điều tra sẽ tạo cơ hội cho các nhà sản xuất sản phẩm bị điều tra ở quốc gia và cho tổ chức người tiêu dùng trong trường hợp sản phẩm được bán một lẻ một cách phổ biến ở quốc gia, trong việc cung cấp thông tin và trình các lập luận bằng văn bản liên quan đến các vấn đề trong quá trình điều tra, bao gồm lợi ích của quốc gia trong việc ấn định các biện pháp6. Những thông tin như thế phải được cung cấp dưới dạng văn bản. Cơ quan điều tra sẽ cho phép các nhà sản xuất các sản phẩm bị điều tra và/ hoặc tổ chức người tiêu dùng được trình bày miệng tại bất cứ phiên giải trình nào, được tổ chức trong quá trình điều tra.
 
Điều 45
Các sự kiện quan trọng
 
1. Sau mỗi phiên giải trình và cơ quan điều tra đã hoàn chỉnh bản xác minh các thông tin đã thu thập được trong quá trình điều tra, ít nhất 30 ngày trước ngày dự kiến có quyết định cuối cùng, cơ quan điều tra sẽ thông báo cho tất cả các bên quan tâm bằng văn bản có tính đến độ bảo mật quy định tại điều 32, của những sự kiện quan trọng trong việc xem xét sẽ tạo thành cơ sở của quyết định liệu có áp dụng biện pháp cuối cùng hay không.
 
2. Các bên quan tâm sẽ gửi ý kiến nếu có đối với thông tin công bố cho họ theo điều này bằng văn bản trong vòng 15 ngày kể từ ngày công bố.
 
Điều 46
Quyết định cuối cùng
 
1. Cơ quan điều tra sẽ ra quyết định cuối cùng về phá giá, thiệt hại và một quan hệ nhân quả trong vòng 180 ngày kể từ ngày có quyết định sơ bộ. Quyết định cuối cùng sẽ căn cứ vào các thông tin mà cơ quan điều tra có được trong quá trình điều tra đã được công bố cho các bên quan tâm có tính đến độ bảo mật quy định tại điều 32.
 
2. Cơ quan điều tra sẽ ra một thông báo công khai về quyết định cuối cùng là khẳng định hay phủ định. Thông báo về quyết định cuối cùng sẽ bao gồm mọi thông tin liên quan về các vấn đề về sự kiện, luật pháp, lý do đã dẫn đến quyết định này có xem xét đến yêu cầu bảo vệ các thông tin mật, đặc biệt là:
 
(a) tên của nhà xuất khẩu, nhà sản xuất các sản phẩm bị điều tra;
 
(b) mô tả sản phẩm bị điều tra có đầy đủ các thông tin, bao gồm cả mã số phân loại thuế quan hiện hành của quốc gia;
 
(c) lượng biên phá giá, nếu có, được thấy là có và cơ sở cho quyết định, bao gồm mô tả phương pháp được sử dụng trong việc quyết định giá trị thông thường, giá xuất khẩu, và bất cứ điều chỉnh nào được tạo lập trong việc so sánh giữa hai chỉ số đó;
 
(d) nếu phương pháp so sánh quy định tại Điều 11.2 Luật này được sử dụng, việc giải trình cũng được quy định ngay tại Điều đó;
 
(e) nếu cơ quan điều tra từ chối quyết định một biên phá giá riêng lẻ trên cơ sở trả lời tự nguyện, như quy định tại Điều 13.4 Luật này, cơ sở cho quyết định đó;
 
(f) các nhân tố dẫn đến quyết định về thiệt hại và mối quan hệ nhân quả, bao gồm cả thông tin về các nhân tố khác ngoài hàng nhập khẩu bị phá giá mà đã được tính đến; và
 
(g) bất cứ lý do nào khác dẫn đến quyết định cuối cùng;
 
(h) lý do chấp nhận hoặc phản đối các lập luận liên quan được làm bởi nhà xuất khẩu hay nhà nhập khẩu;
 
(i) lượng thuế chống bán phá giá được đánh, bao gồm bất cứ sự xem xét nào liên quan đến cơ quan điều tra lợi ích quốc gia và liệu một lượng thuế ít hơn biên phá giá sẽ là đủ để loại trừ thiệt hại cho ngành công nghiệp quốc gia; và
 
(j) nếu thuế chống bán phá giá cuối cùng được thu nhằm vào hàng nhập khẩu bị áp dụng các biện pháp tạm thời, cần phải nêu lý đó để quyết định như thế.
 
3. Cơ quan điều tra sẽ đưa thông báo lên Công báo của đất nước và/hoặc trên một tờ báo được biết đến rộng rãi trong nước.
 
4. Thông báo công khai sẽ được gửi đến nước hay các nước xuất khẩu sản phẩm bị điều tra và tới các bên quan tâm khác.
 
Điều 47
Công bố
 
Sau khi ra quyết định cuối cùng, cơ quan điều tra sẽ, theo yêu cầu được làm trong vòng 15 ngày kể từ ngày công bố quyết định cuối cùng, tổ chức các cuộc họp công bố riêng rẽ với nhà xuất khẩu hoặc nhà sản xuất có yêu cầu này, để giải thích phương pháp tính phá giá được áp dụng cuối cùng cho nhà xuất khẩu hay nhà sản xuất đó
 
PHẦN IV
KẾT LUẬN CỦA CUỘC ĐIỀU TRA
 
MỤC I
SỬA BỎ MÀ KHÔNG ĐƯA RA BIỆN PHÁP NÀO
 
Điều 48
Rút đơn
 
Đơn kiện theo điều 20 có thể được rút bất kỳ lúc nào sau khi bắt đầu điều tra, trong trường hợp đó cơ quan điều tra sẽ hủy bỏ việc điều tra mà không đưa ra biện pháp nào, trừ khi cơ quan này quyết định rằng cần tiếp tục điều tra vì lợi ích của quốc gia.
 
Điều 49
Hủy bỏ vì không đủ chứng cứ, biên và lượng phá giá không đáng kể
 
1. Cuộc điều tra có thể được hủy bỏ ngay vào thời điểm cơ quan điều tra thấy rằng không đủ chứng cứ để bắt đầu quy trình tố tụng về phá giá, về thiệt hại với vụ việc.
 
2. Cơ quan điều tra sẽ hủy bỏ cuộc điều tra ngay lập tức nếu cơ quan này quyết định rằng biên phá giá là quá nhỏ hoặc lượng hàng nhập khẩu bị phá giá, thực tế hoặc tiềm năng, hoặc thiệt hại là không đáng kể.
 
(a) Biên phá giá sẽ được coi là quá nhỏ nếu biên phá giá dưới 2% của giá xuất khẩu;
 
(b) Lượng hàng nhập khẩu bị phá giá thường sẽ bị coi là không đáng kể nếu lượng hàng nhập khẩu bị phá giá các sản phẩm bị điều tra từ một nước cụ thể được thấy là dưới 3% trên tổng lượng hàng nhập khẩu của sản phẩm tương tự và bị điều tra ở quốc gia trừ khi hàng nhập khẩu các sản phẩm bị điều tra từ tất cả các nước đang bị điều tra mà từng nước chiếm dưới 3% tổng lượng nhập khẩu các sản phẩm tương tự và bị điều tra ở quốc gia, kết hợp lại chiếm trên 7% hàng nhập khẩu các sản phẩm tương tự và bị điều tra ở quốc gia.
Điều 50
Thông báo công khai kết luận điều tra mà không ấn định biện pháp nào
 
Cơ quan điều tra sẽ, có xem xét đến yêu cầu bảo vệ thông tin bí mật, ra một thông báo công khai về kết luận điều trea mà không ấn định biện pháp nào chỉ ra một cách chi tiết các phát hiện và kết luận đạt được về mọi vấn đề thực tế và pháp lý bởi cơ quan điều tra bao gồm cả các vấn đề thực tế và pháp lý dẫn tới lập luận chấp thuận hay bác bỏ.
 
MỤC II
CÁC BIỆN PHÁP TẠM THỜI
 
Điều 51
ấn định các biện pháp tạm thời
 
Cơ quan điều tra có thể ấn định các biện pháp tạm thời nếu cơ quan này đưa ra một quyết định sơ bộ khẳng định việc phá giá, thiệt hại, và mối quan hệ nhân quả, và quyết định rằng các biện pháp tạm thời là cần thiết để ngăn chặn thiệt hại có thể phát sinh trong quá trình điều tra. Một quyết định sơ bộ phủ định việc phá giá sẽ không tự động hủy bỏ việc điều tra, nhưng không biện pháp tạm thời nào sẽ được ấn định trong một vụ như thế.
 
Điều 52
Hình thức của các biện pháp tạm thời
 
Các biện pháp tạm thời sẽ có dạng một đảm bảo - đặt cọc bằng tiền mặt hoặc trái phiếu – không lớn hơn biên phá giá dự tính được nêu ra trong thông báo về quyết định sơ bộ.
 
Điều 537
Thời hạn áp dụng các biện pháp tạm thời
 
1. Các biện pháp tạm thời sẽ được áp dụng trong một thời hạn không quá 6 tháng.
 
2. Cơ quan điều tra có thể, theo yêu cầu của nhà xuất khẩu có tỉ lệ % kim ngạch liên quan, kéo dài thời hạn áp dụng thuế tạm thời nhưng không quá 9 tháng.
 
Điều 54
áp dụng các quy định liên quan của Mục V
 
Quy định tại điều 60, 61 Mục V sẽ được thực hiện sau khi áp dụng các biện pháp tạm thời.
 
MỤC III
CAM KẾT GIÁ
 
Điều 55
Nguyên tắc
 
1. Cơ quan điều tra có thể đình chỉ điều tra mà không ấn định các biện pháp tạm thời hoặc thuế chống bán phá giá trên cơ sở nhận được cam kết giá tự nguyện từ bất cứ nhà xuất khẩu nào nhằm sửa đổi giá hay giảm xuất khẩu tới khu vực đang nghi vấn ở mức bán phá giá để cơ quan điều tra đồng ý rằng đã loại bỏ được tác động tiêu cực của việc phá giá.
 
2. Việc tăng giá theo cách tính đó sẽ không cao hơn mức cần thiết để loại bỏ biên phá giá, và sẽ ít hơn biên phá giá nếu cơ quan điều tra quyết định rằng việc tăng giá ít hơn như thế là đủ để loại bỏ thiệt hại với ngành công nghiệp quốc gia.
 
3. Cam kết giá có thể được đề xuất bởi cơ quan điều tra, nhưng không nhà xuất khẩu nào bị buộc chấp nhận cam kết giá đó. Thực tế là nhà xuất khẩu không đưa ra cam kết giá, hoặc không chấp nhận lời mời làm việc đó, sẽ không có cách nào làm thiệt hại đến việc xem xét vụ việc. Tuy nhiên, cơ quan điều tra sẽ được toàn quyền trong việc quyết định rằng có khả năng gây thiệt hại nếu hàng nhập khẩu bị tiếp tục bán phá giá.
 
Điều 56
Các điều kiện để được chấp nhận
 
1. Cơ quan điều tra sẽ không tìm kiềm hay chấp nhận cam kết giá từ nhà xuất khẩu từ khi cơ quan điều tra có quyết định sơ bộ mang tính khẳng định về phá giá, thiệt hại và mối quan hệ nhân quả. Trừ trường hợp đặc biệt, cam kết giá sẽ được đưa ra không chậm hơn 60 ngày trước ngày dự kiến có quyết định cuối cùng.
 
2. Cam kết giá đưa ra không cần được chấp nhận nếu cơ quan điều tra thấy rằng sự chấp nhận của nó là không thực tế, ví dụ, nếu số nhà xuất khẩu thực tế hay tiềm năng là quá lớn, hoặc vì một lý do khác, bao gồm cả lý do về chính sách chung. Nếu cơ quan điều tra quyết định không chấp nhận cam kết giá, cơ quan này sẽ nêu lý do đã dẫn họ tới việc coi cam kết giá là không phù hợp. Cơ quan điều tra sẽ cho phép các nhà xuất khẩu có cơ hội được giải trình bằng văn bản.
 
3. Cơ quan điều tra có thể yêu cầu bất cứ nhà xuất khẩu nào đã chấp nhận cam kết giá cung cấp các thông tin liên quan định kỳ để hoàn chỉnh cách tính đó, và để cho phép xác minh những số liệu thích hợp. Việc gửi những số liệu này sẽ là chịu sự điều chỉnh của điều 32 về tính bảo mật. Không cung cấp thông tin được yêu cầu bởi cơ quan điều tra có thể được coi là vi phạm cam kết giá.
Điều 57
Hoàn chỉnh điều tra
 
Nếu một hay nhiều cam kết giá được chấp nhận, cơ quan điều tra sẽ hòan chỉnh điều tra về phá giá và thiệt hại nếu một nhà xuất khẩu mong muốn như vậy hay cơ quan điều tra quyết định như vậy. Trong trường hợp đó nếu cơ quan điều tra đưa ra quyết định phủ định việc phá giá hoặc thiệt hại thì cam kết giá sẽ tự động mất hiệu lực trừ trường hợp quyết định đó phụ thuộc phần lớn vào sự tồn tại của cam kết giá đó. Trong trường hợp đó cơ quan điều tra có thể yêu cầu rằng một cam kết giá được duy trì trong một thời hạn hợp lý sẽ được cơ quan điều tra quyết định. Trong trường hợp có quyết định khẳng định về việc phá giá và thiệt hại, cam kết giá sẽ tiếp tục tuân thủ các quy định của luật này.
 
Điều 58
Vi phạm cam kết giá
 
Nếu cam kết giá bị vi phạm, cơ quan điều tra có thể, phù hợp với các quy định của luật này, hành động kịp thời, có thể áp dụng ngay lập tức các biện pháp tạm thời có sử dụng các thông tin tốt nhất hiện có. Trong trường hợp đó, thuế cuối cùng có thể được thu phù hợp với các quy định của luật này về hàng hóa tiêu thụ không quá 90 ngày trước khi áp dụng các biện pháp tạm thời đó trừ trường hợp đánh giá hồi tố đó không áp dụng cho hàng nhập khẩu trước khi có sự vi phạm cam kết giá.
 
MỤC IV
ẤN ĐỊNH VÀ THU THUẾ CHỐNG BÁN PHÁ GIÁ
 
Điều 59
Lợi ích quốc gia và quy tắc thuế ít hơn
 
1. Lượng thuế chống bán phá giá không được vượt quá biên phá giá như quy định tại mục I phần II. Khi cơ quan điều tra quyết định rằng mọi yêu cầu về việc ấn định các biện pháp chống bán phá giá đã được hoàn thành, cơ quan này sẽ xem xét liệu việc áp đặt các biện pháp đó có vì lợi ích quốc gia hay không. Cần căn cứ vào lợi ích quốc gia và cùng với nó là lợi ích của ngành công nghiệp có liên quan, tình hình cạnh tranh trên thị trường nội địa của sản phẩm bị điều tra, nhu cầu của các nhà sản xuất và lợi ích của người tiêu dùng cuối cùng.
 
2. Cơ quan điều tra sẽ xem xét liệu một mức thuế có ít hơn biên phá giá đầy đủ là đủ để loại bỏ thiệt hại cho ngành công nghiệp quốc gia không. Trường hợp cơ quan điều tra quyết định rằng mức thuế ít hơn này là đủ để loại bỏ thiệt hại, lượng thuế chống bán phá giá cuối cùng sẽ không vượt quá mức thuế ít hơn này.
 
 
Điều 60
Ấn định và thu thuế chống bán phá giá
 
1. Thuế chống bán phá giá sẽ thuộc trong các dạng thuế theo giá hàng hoặc thuế tuyệt đối. Thuế chống bán phá giá sẽ được đánh bổ sung bên cạnh thuế nhập khẩu khác được đánh vào hàng nhập khẩu liên quan. Thuế chống bán phá giá sẽ được thu bởi cơ quan có thẩm quyền8 theo lượng phù hợp trong từng vụ, trên cơ sở không phân biệt đối xử đối với hàng nhập khẩu từ các nguồn khác nhau bị phát hiện phá giá và gây thiệt hại, trừ trường hợp đối với hàng nhập khẩu từ các nguồn có cam kết giá tuân thủ các điều kiện của luật này.
 
2. Trừ trường hợp được quy định ở khoản 3 Điều này, cơ quan điều tra sẽ tính thuế chống bán phá giá một cách riêng lẻ cho mỗi nhà xuất khẩu hay nhà sản xuất hàng nhập khẩu bị phá giá.
 
3. Trường hợp cơ quan điều tra giới hạn việc xem xét của họ phù hợp với khoản 2, 3 Điều 13, bất cứ khoản thuế chống bán phá giá nào được áp dụng với hàng nhập khẩu từ nhà xuất khẩu hay nhà sản xuất không bao gồm trong quá trình xem xét sẽ không vượt quá biên phá giá trung bình được thiết lập đối với nhà xuất khẩu hay nhà sản xuất được chọn, miễn là cơ quan điều tra sẽ không tính đến để thi hành khoản này bất cứ biên phá giá quá nhỏ nào và biên phá giá được tính trong trường hợp quy định tại điều 33. Trừ trường hợp được quy định khác tại Điều 13.4 Luật này, cơ quan điều tra sẽ áp dụng thuế riêng lẻ cho hàng nhập khẩu từ bất cứ nhà nhập khẩu, nhà sản xuất nào không có trong quá trình xem xét người đã cung cấp thông tin cần thiết trong quá trình điều tra.
 
4. Cơ quan điều tra có thể áp dụng một mức thuế chống bán phá giá còn lại cho hàng nhập khẩu từ các nhà xuất khẩu và nhà sản xuất mà cơ quan điều tra không biết vào thời điểm đưa ra quyết định cuối cùng. Mức thuế chống bán phá giá còn lại sẽ không vượt quá lượng trung bình của biên phá giá riêng lẻ được tính cho các nhà xuất khẩu và sản xuất được xem xét trong quá trình điều tra, loại trừ biên được tính trong trường hợp quy định tại Điều 339.
 
Điều 61
Hoàn thuế đã trả vượt quá biên phá giá
 
1. Một nhà nhập khẩu sẽ được hoàn lại thuế đã được thu bởi cơ quan có thẩm quyền nếu cơ quan điều tra quyết định rằng biên phá giá, trên cơ sở đó thuế được thu, được huỷ bỏ hoặc giảm tới mức thấp dưới mức thuế có hiệu lực.
 
2. Nhà nhập khẩu sẽ nộp đơn xin hoàn thuế chống bán phá giá đã được thu trong vòng 6 tháng lên cơ quan điều tra 60 ngày kể từ ngày kết thúc thời hạn đó. Đơn sẽ chứa đựng những thông tin về lượng hoàn thuế chống bán phá giá được đề nghị trong thời hạn và mọi giấy tờ hải quan có liên quan đến việc tính toán và thanh toán lượng thuế đó. Nó sẽ bao gồm những bằng chứng về giá trị thông thường, và giá xuất khẩu tới quốc gia đối với nhà xuất khẩu hoặc nhà sản xuất bị đánh thuế. Trong trường hợp nhà nhập khẩu không kết hợp với nhà sản xuất hay nhà xuất khẩu và những thông tin đó không có sẵn, hoặc trường hợp nhà sản xuất hoặc nhà xuất khẩu không sẵn sàng trao nó cho nhà nhập khẩu, đơn cần có thêm tuyên bố của nhà sản xuất hay nhà xuất khẩu rằng biên phá giá đã bị giảm sút hay bị huỷ bỏ và rằng các bằng chứng bảo vệ sẽ được cung cấp trực tiếp cho cơ quan điều tra. Trường hợp những bằng chứng đó không sẵn sàng từ nhà xuất khẩu hay nhà sản xuất trong thời hạn hợp lý, đơn sẽ bị bác bỏ.
 
3. Trường hợp khi điều tra theo đơn xin hoàn thuế, cơ quan điều tra sẽ áp dụng các quy định liên quan của luật này cho quyết định của họ. Đặc biệt, khi quyết định liệu và trong chừng mực nào việc hoàn thuế sẽ được thực hiện khi tính giá xuất khẩu trên cơ sở giá ở đó hàng nhập khẩu được bán lại cho một người mua độc lập đầu tiên do không có giá xuất khẩu hay dường như là vì giá xuất khẩu là không đáng tin cậy căn cứ vào điều Điều 9.2, cơ quan điều tra sẽ tính đến bất cứ thay đổi nào trong giá trị thông thường, bất cứ thay đổi nào trong chi phí có thể có giữa việc nhập khẩu và bán lại, và bất cứ sự dịch chuyển nào trong giá bán lại mà phản ánh hợp lý gía bán, và sẽ tính giá xuất khẩu mà không khấu trừ lượng thuế chống bán phá giá được trả khi có đầy đủ chứng cứ về những yếu tố nêu trên. Cơ quan điều tra sẽ yêu cầu nhà nhập khẩu đưa ra đề nghị với giải trình chi tiết về những lý do cho quyết định liên quan đến đề nghị hoàn thuế.
 
4. Hoàn thuế thông thường sẽ diễn ra trong vòng 12 tháng, và không trường hợp nào được vượt quá 18 tháng, sau ngày nhận được đơn xin hoàn thuế. Lượng hoàn thuế đựơc phép, cộng với một lượng lãi suất hợp lý, sẽ được trả bởi cơ quan có thẩm quyền trong vòng 90 ngày kể từ ngày có quyết định hoàn thuế. Sự tuân thủ thời hạn nêu trên có thể không khả thi trong trường hợp việc quyết định áp dụng thuế đang bị xem xét lại bởi một thủ tục tố tụng pháp lý.
 
Điều 62
Đình chỉ10
 
Cơ quan điều tra có thể, vì lợi ích quốc gia, đình chỉ việc áp dụng các biện pháp được áp đặt theo quy định của luật này trong một thời hạn nhất định. Cơ quan điều tra có thể đình chỉ các biện pháp này chỉ khi các điều kiện thị trường tạm thời thay đổi và cơ quan điều tra quyết định rằng việc áp dụng các biện pháp này không phục vụ cho lợi ích quốc gia, và có quy định ngành công nghiệp quốc gia có quyền nêu ý kiến.
 
MỤC V
HỒI TỐ
Điều 63
Nguyên tắc
 
Trừ trường hợp được quy định tại điều 51, 58, 64, 65 của luật này, các biện pháp tạm thời là thuế chống bán phá giá sẽ chỉ được áp dụng cho các sản phẩm nhập khẩu vào quốc gia đó để tiêu thụ vào đúng hoặc sau ngày công bố quyết định sơ bộ hay cuối cùng có tính khẳng định trong quá trình điều tra hay xem xét lại quy định tại phần V.
 
Điều 64
áp dụng hồi tố thuế cuối cùng trong những trường hợp nhất định
 
Thuế chống bán phá giá cuối cùng có thể được thu trên những sản phẩm được nhập vào để tiêu thụ trong vòng 90 ngày kể từ ngày áp dụng các biện pháp tạm thời nếu cơ quan điều tra quyết định, với các sản phẩm bị phá giá, rằng:
 
(a) Đã có một quá trình phá giá đã gây ra thiệt hại hoặc nhà xuất khẩu đã hoặc đáng lẽ phải biết rằng nhà xuất khẩu tiến hành phá giá và rằng việc phá giá đó sẽ gây ra thiệt hại; và
 
(b) Thiệt hại bị gây ra bởi lượng hàng bị phá giá lớn trong một thời gian khá ngắn mà theo thời gian mà lượng hàng nhập khẩu bị phá giá và các trường hợp khác (như việc kiểm kê hàng hóa nhập khẩu) dường như gây ra những tác động tiêu cực phải áp dụng thuế chống bán phá giá cuối cùng miễn là nhà nhập khẩu liên quan có cơ hội bày tỏ ý kiến.
 
Điều 65
Thu lần cuối thuế đánh tạm thời
 
1. Trường hợp cơ quan điều tra đưa ra quyết định cuối cùng về thiệt hại (nhưng không có nguy cơ về việc kéo dài thiệt hại vật chất với một ngành công nghiệp) hoặc trong trường hợp có quyết định cuối cùng về khả năng gây thiệt hại, trường hợp cơ quan điều tra cho rằng tác động của hàng nhập khẩu bị phá giá sẽ, khi không có các biện pháp tạm thời, dẫn tới việc xác định thiệt hại, thuế chống bán phá giá cuối cùng có thể được thu một cách hồi tố cho thời hạn áp dụng các biện pháp tạm thời nếu có.
 
2. Nếu thuế chống bán phá giá cuối cùng cao hơn lượng dự đoán vì mục đích bảo đảm, sự khác nhau sẽ không được tính đến. Nếu thuế cuối cùng thấp hơn lượng được dự tính vì mục đích bảo đảm, sự khác biệt sẽ được thông báo trong trường hợp đối với tiền nợ hoặc được bồi hoàn với một lãi suất thích hợp, trong trường hợp đặt cọc tiền mặt.
 
3. Trừ trường hợp đã được theo quy định khoản 1, trong trường hợp các cơ quan điều tra có quyền đưa ra quyết định về nguy cơ thiệt hại hoặc sự chậm trễ (nhưng chưa có việc thiệt hại xảy ra), định nghĩa về thuế chống bán phá giá chỉ có thể được áp dụng từ ngày có quyết định về nguy cơ thiệt hại hoặc sự chậm trễ. Bất kỳ việc thế chấp nào được tiến hành trong thời gian áp dụng các biện pháp tạm thời đều được trả lại trong vòng 45 ngày.
 
4. Trong trường hợp các cơ quan điều tra đưa ra quyết định từ chối cuối cùng, bất kỳ việc thế chấp nào được tiến hành trong thời gian áp dụng các biện pháp tạm thời đều được trả lại trong vòng 45 ngày.
 
PHẦN V
THỜI HẠN VÀ XEM XÉT THUẾ CHỐNG BÁN PHÁ GIÁ
VÀ CAM KẾT GIÁ
 
Điều 66
Nguyên tắc
 
Thuế chống bán phá giá chỉ có hiệu lực trong thời gian và khi cần thiết chống lại việc phá giá gây ra vi phạm về quyền lợi.
 
Điều 67
Xem xét cuối cùng
 
Các biện pháp chống bán phá giá cuối cùng sẽ được chấm dứt vào thời điểm không quá năm năm từ khi được áp dụng hoặc kể từ ngày sửa đôỉ gần nhất theo quy định của điều 68 nếu việc xem xét này bao gồm cả phá giá và vi phạm về quyền lợi. Chậm nhất là sau 90 ngày trước ngày các biện pháp này hết hạn, các cơ quan điều tra sẽ đưa ra thông báo về việc sắp hết hạn của các biện pháp chống bán phá giá trên nhật báo chính thức trong nước hoặc trên các báo được phát hành rộng rãi trong nước. Tuy nhiên, các biện pháp cuối cùng có thể không bị hết hạn nếu các cơ quan điều tra quyết định xem xét lại trước ngày hết hạn theo sáng kiến của họ hoặc theo yêu cầu chính đáng do các ngành công nghiệp trong nước đưa ra trong vòng 45 ngày kể từ ngày có thông báo chính thức về việc sắp hết hạn của các biện pháp chống bán phá giá có liên quan rằng việc thuế này hết hạn sẽ chắc chắn dẫn đến việc tiếp tục phá giá và thiệt hại. Thuế này có thể vẫn có hiệu lực trong khi chờ đợi kết quả của việc xem xét lại này.
 
Điều 68
Xem xét khi thay đổi hoàn cảnh
 
1. Cơ quan điều tra sẽ xem xét lại sự cần thiết đối với việc tiếp tục áp dụng thuế trong trường hợp được đảm bảo, theo ý kiến của chính họ hoặc được cho rằng đã được áp dụng trong một khoảng thời gian đáng kể từ khi áp dụng các biện pháp chống bán phá giá cuối cùng, dựa trên văn bản yêu cầu có bao gồm các lý do thực sự cần thiết cho việc xem xét do các bên có liên quan đệ trình. Các cơ quan điều tra sẽ dựa trên sáng kiến xem xét đưa ra một thông báo trên báo chính thức hoặc báo được phát hành rộng rãi của quốc gia.
 
2. Để thực hiện việc xem xét theo quy định khoản 1, các cơ quan điều tra sẽ dựa trên yêu cầu của bất kỳ các bên liên quan, xem xét khả năng việc tiếp tục áp dụng thuế có cần thiết đối với việc chống phá giá hay không, liệu thiệt hại có chắc chắn tiếp tục xảy ra nếu thuế này được dỡ bỏ hoặc thay đổi hoặc cả hai khả năng sẽ xảy ra. Nếu do kết quả của việc xem xét lại này, các cơ quan điều tra quyết định rằng thuế chống bán phá giá sẽ không được đảm bảo nữa, thuế này sẽ được chấm dứt ngay lập tức.
 
Điều 69
Xem xét cho người mới
 
1. Nếu một sản phẩm đang được xem xét đánh thuế chống bán phá giá cuối cùng, cơ quan điều tra sẽ tiến hành ngay việc xem xét lại nhằm quyết định biên phá giá riêng lẻ cho bất cứ nhà xuất khẩu hay nhà sản xuất nào ở nước xuất khẩu liên quan người không xuất khẩu sản phẩm sang quốc gia trong suốt thời gian điều tra miễn là những nhà xuất khẩu hay nhà sản xuất này có thể chỉ ra rằng họ không liên quan đến bất kỳ nhà xuất khẩu hay nhà sản xuất ở nước xuất khẩu người đang chịu thuế chống bán phá giá với sản phẩm nhập khẩu bị điều tra. Việc xem xét này có thể được tiến hành trong vòng 30 ngày sau ngày nhận được đơn của người sản xuất hoặc xuất khẩu có liên quan. Việc xem xét thường hoàn thành sau 6 tháng kể từ khi bắt đầu tiến hành và trong bất kỳ trường hợp nào không được vượt quá 12 tháng.
 
2. Không có thuế chống bán phá giá nào được áp dụng đối với việc nhập khẩu của các nhà sản xuất và xuất khẩu nói trên trong khi việc xem xét đang được tiến hành. Tuy nhiên, các cơ quan điều tra có thể yêu cầu đảm bảo bằng tỉ lệ thuế chống phá giá có dư được quyết định phù hợp với quy định của điều 60.4 luật này để đảm bảo rằng nếu việc xem xét cho kết quả là nhà sản xuất và xuất khẩu có phá giá, thì các thuế chống bán phá giá có thể được áp dụng với hiệu lực hồi tố từ ngày mà việc xem xét được bắt đầu tiến hành.
 
Điều 70
Thời hạn và việc xem xét giá đang thực hiện
 
Điều 66, 67 và 68 của luật này sẽ được áp dụng với những sửa đổi thích hợp về chi tiết cho giá đang được thực hiện trừ trường hợp theo quy định tại mục IV phần IV.
 
Điều 71
Bằng chứng và thủ tục
 
1. Các điều 28, 32, 33, 34, 36, 40, 41, 43, 44, 45 và 46 của luật này sẽ được áp dụng với những sửa đổi thích hợp về chi tiết cho bất kỳ việc xem xét lại nào được tiến hành theo quy định của phần V.
 
2. Điều 29 sẽ được áp dụng cho bất kỳ việc xem xét nào được tiến hành theo quy định của điều 67 và 68 của luật này. Bất kỳ việc xem xét lại nào được tiến hành theo quy định này sẽ được thực hiện nhanh chóng và thông thường sẽ kết thúc trong vòng 12 tháng kể từ ngày bắt đầu tiến hành xem xét.
 
PHẦN VI
QUẢN LÝ VÀ XEM XÉT LẠI VỀ MẶT PHÁP LÝ
 
MỤC I
QUẢN LÝ
 
Điều 72
Cơ quan điều tra
 
1. Bất kỳ việc điều tra hay hành động thực hiện theo quy định của luật này phải được thực hiện bởi cơ quan điều tra.
2. Tổ chức và chức năng của cơ quan điều tra11
 
Điều 73
Nhiệm vụ của cơ quan điều tra
 
1. Trong quá trình tiến hành điều tra và sau khi kết thúc điều tra, các nhân viên của cơ quan điều tra không được tiết lộ những thông tin bí mật trừ trường hợp được yêu cầu hoặc được trao quyền tiết lộ theo quy định của luật này. Bất kỳ người nào hoạt động theo thẩm quyền của cơ quan điều tra mà tiết lộ thông tin bí mật theo quy định của luật này sẽ bị xử lý hành chính và/ hoặc hình sự theo tội làm lộ bí mật theo quy định của nội luật.
 
MỤC II
XEM XÉT LẠI VỀ MẶT PHÁP LÝ
 
Điều 74
Xem xét lại về mặt pháp lý
 
1. Bất kỳ bên nào có liên quan tham gia vào quá trình điều tra, xem xét lại do cơ quan điều tra tiến hành theo quy định của phần V, hoặc tham gia vào thủ tục hoàn lại bằng việc đệ trình thông tin hoặc văn bản lập luận hoặc tham gia vào quá trình xét xử có thể xem xét các hành động do cơ quan điều tra thực hiện có liên quan đến quyết định cuối cùng, xem xét quyết định và quyết định hoàn lại tại quá trình xét xử của tòa án có thẩm quyền, hoặc trọng tài độc lập hoặc tòa hành chính.
 
2. Hành động có liên quan đến quyết định cuối cùng bao gồm quyết định tức thời và các hoạt động do cơ quan điều tra tiến hành trong quá trình điều tra, bao gồm cả các hoạt động có liên quan đến quyết định tạm thời, chấp nhập hoặc bác bỏ giá đang thực hiện và thực hiện điều tra.
 
PHẦN VII
ĐIỀU KHOẢN CUỐI CÙNG
 
Điều 75
Các thuế quốc tế12
 
Luật này được áp dụng phù hợp với thuế của quốc gia theo các cam kết quốc tế mà quốc gia đã tham gia, đặc biệt đối với các hiệp định thành lập tổ chức Thương mại thế giới, được ký tại Marakesh, vào ngày 15/4/1994, bao gồm cả Hiệp định chung về thuế quan và thương mại 1994 (GATT 1994) và Hiệp định về thực hiện điều VI của GATT 1994 và các phụ lục kèm theo.13
 
Điều 76
Các biện pháp thực hiện
 
Các cơ quan điều tra có thể thông qua các quy chế hành chính14 cần thiết cho việc thực hiện luật này.
 
Điều 77
Hiệu lực và áp dụng
 
1. Luật này có hiệu lực từ ngày...
 
2. Luật này có thể được áp dụng để điều tra, xem xét lại các biện pháp đang được tiến hành và các thủ tục hoàn lại được tiến hành vào ngày hoặc sau ngày luật này có hiệu lực theo quy định tại khoản 1 của điều này.
 
Điều 78
Phụ lục
 
Phụ lục được coi là một phần không tách rời của luật này.

Phụ lục I

Thủ tục điều tra tại chỗ theo điều 41
 
1.       Dựa theo đề xuất điều tra, cơ quan có thẩm quyền của nước xuất khẩu và các doanh nghiệp có liên quan phải được thông báo về dự định của cơ quan điều tra về việc thực hiện điều tra tại chỗ.
 
2.       Nếu trong hoàn cảnh ngoại lệ có sự tham gia của các chuyên gia phi chính phủ trong nhóm điều tra, các doanh nghiệp và cơ quan có thẩm quyền của nước xuất khẩu phải được thông báo. Các chuyên gia phi chính phủ này sẽ bị phạt nếu vi phạm yêu cầu bí mật theo quy định của điều 73 luật này.
 
3.       Việc đạt được thỏa thuận rõ ràng giữa các doanh nghiệp có liên quan tại nước xuất khẩu trước khi chuyến đi điều tra được dự kiến lần cuối cùng là một thực tiễn thông thường.
 
4.       Ngay sau khi các doanh nghiệp có liên quan đạt được thỏa thuận, cơ quan điều tra sẽ thông báo cho cơ quan có thẩm quyền của nước xuất khẩu tên và địa chỉ của các doanh nghiệp sẽ đến và thời gian đã thỏa thuận.
 
5.       Cơ quan điều tra phải thông báo đầy đủ trước đối với doanh nghiệp bị điều tra trước khi thực hiện chuyến đi.
 
6.       Chuyến đi để giải thích bảng điều tra chỉ được thực hiện theo yêu cầu của một doanh nghiệp xuất khẩu. Chuyến đi này chỉ được thực hiện nếu cơ quan điều tra thông báo với đại diện của chính phủ nước bị điều tra và đại diện của chính phủ đó không phản đối chuyến đi.
 
7.       Vì mục tiêu chính của việc điều tra tại chỗ là làm rõ các thông tin đã được cung cấp hoặc thu thập thêm thông tin, nên việc điều tra tại chỗ chỉ được tiến hành sau khi đã nhận được các câu trả lời của bảng điều tra trừ phi doanh nghiệp chấp nhận điều kiện ngược lại và chính phủ của nước xuất khẩu được cơ quan điều tra thông báo về chuyến đi được dự kiến và chính phủ không phản đối chuyến đi đó; hơn nữa thông thường trước chuyến đi cần giải thích cho các doanh nghiệp có liên quan về đặc điểm chung của các thông tin cần làm rõ và các thông tin cần cung cấp thêm, mặc dù điều này không loại trừ việc đưa ra các yêu cầu tại chỗ về các thông tin chi tiết cần cung cấp thêm dựa trên các thông tin đã thu thập được.
 
8.       Bất kỳ khi nào có thể, các yêu cầu và câu hỏi cần thiết cho sự thành công của việc điều tra tại chỗ do các cơ quan có thẩm quyền và doanh nghiệp của nước xuất khẩu đưa ra phải được trả lời trước khi thực hiện chuyến đi.
 
Phụ lục II
Dựa vào các thông tin có sẵn
 
1.       Ngay sau khi có đề xuất điều tra, cơ quan điều tra sẽ cụ thể hóa các thông tin cần thiết đối từ các bên có quan tâm, và cách thức mà thông tin đó được cơ cấu từ trả lời của các bên có quan tâm. Cơ quan điều tra cũng đảm bảo rằng các bên nhận thức được là nếu không cung cấp thông tin trong thời gian được nêu trong yêu cầu cung cấp thông tin, cơ quan điều tra sẽ tự do ra quyết định dựa trên thực tiễn hiện có bao gồm cả những thực tế được nêu trong đơn đề xuất điều tra của các ngành công nghiệp.
 
2.       Cơ quan điều tra cũng yêu cầu các bên có liên quan cung cấp các câu trả lời bằng những phương tiện cụ thể (ví dụ như đĩa vi tính) hoặc ngôn ngữ máy tính. Trong trường hợp yêu cầu này được đưa ra, cơ quan có thẩm quyền sẽ cân nhắc những khả năng hợp lý của các bên có liên quan để họ trả lời thông qua những phương tiện họ lựa chọn hoặc ngôn ngữ máy tính và không yêu cầu công ty sử dụng hệ thống máy tính khác với hệ thống mà họ đang dùng để trả lời. Cơ quan có thẩm quyền sẽ không tiếp tục yêu cầu trả lời thông qua máy tính nếu các bên có liên quan không có tài khoản thông qua máy tính và nếu trả lời theo yêu cầu sẽ gây ra những gánh nặng bất hợp lý đối với các bên có liên quan, ví dụ gây ra những phiền phức và chi phí thêm bất hợp lý. Cơ quan điều tra không đưa ra yêu cầu trả lời bằng các phương tiện cụ thể hoặc ngôn ngữ máy tính nếu các bên có liên quan không duy trì tài khoản thông qua máy tính bằng các phương tiện đó hoặc bằng ngôn ngữ máy tính và nếu việc trả lời như yêu cầu gây ra những gánh nặng bất hợp lý đối với các bên có liên quan, ví dụ như tạo ra phụ phí bất hợp lý và phiền phức.
 
3.       Tất cả các thông tin có thể được làm rõ, mà không được đệ trình theo cách thức thích hợp để được sử dụng trong điều tra một cách không quá khó khăn và được cung cấp đúng thời điểm và trong trường hợp được áp dụng, được cung cấp bằng một phương tiện hoặc bằng ngôn ngữ máy tính do cơ quan điều tra yêu cầu sẽ được xem xét khi đưa ra quyết định. Nếu một bên không trả lời bằng một phương tiện được lựa chọn hoặc bằng ngôn ngữ máy tính nhưng cơ quan điều tra thấy rằng thỏa mãn điều kiện tại đoạn 2, điều này không được xem là trở ngại đáng kể cho việc điều tra.
 
4.       Trong trường hợp cơ quan điều tra không có khả năng xử lý thông tin nếu thông tin được cung cấp bằng một phương tiện đặc biệt (ví dụ như đĩa vi tính), thông tin sẽ được cung cấp dưới hình thức văn bản hoặc bất kỳ hình thức nào khác được cơ quan điều tra chấp thuận.
 
5.       Thậm chí mặc dù thông tin được cung cấp không phải là lý tưởng trong tất cả các lĩnh vực, điều này không làm cho cơ quan điều tra xem nhẹ, nó cho thấy các bên có liên quan đã làm hết khả năng của mình.
 
6.       Nếu bằng chứng hoặc thông tin không được chấp nhận, bên cung cấp thông tin phải được thông báo ngay lập tức về lý do không chấp thuận và có cơ hội để giải thích trong một thời gian hợp lý, .....Nếu việc giải thích bị cơ quan điều tra cho là không thỏa đáng, lý do việc từ chối những bằng chứng và thông tin đó phải được đưa ra trong các tuyên án được công bố.
 
7.       Nếu cơ quan điều tra phải dựa vào các quyết định của họ, bao gồm cả những quyết định về giá cả thông thường, về thông tin từ nguồn thứ hai, gồm cả những thông tin được cung cấp trong đơn đề xuất điều tra, họ có thể làm như vậy với sự thận trọng đặc biệt. Trong trường hợp này, nếu có thể thực hiện được, cơ quan điều tra nên kiểm tra thông tin từ các nguồn độc lập khác tùy mục đích sử dụng của họ như công bố danh sách giá cả, thống kê nhập khẩu chính thức và thống kê hải quan và từ những thông tin thu được từ các bên có liên quan trong quá trình điều tra. Tuy nhiên, nếu một bên có liên quan không hợp tác và do vậy thông tin có liên quan bị che dấu trước các cơ quan có thẩm quyền, tình huống này có thể dẫn tới hậu quả bất lợi với các bên hơn là hợp tác.
 

Chú thích

 
Những chú thích sau đây bao gồm những bình luận, gợi ý và giải thích có liên quan đến việc chuẩn bị cho văn bản nội luật dựa trên cơ sở luật mẫu. Đây không phải là một phần của luật mẫu.
 


1 Điều 4 của Hiệp định về chống bán phá giá cho phép thuế áp dụng trong các trường hợp có thiệt haị cho nền sản xuất khu vực. Do tính phức tạp của việc phân tích thiệt hại cho khu vực, và việc loại thuế được áp dụng trên cơ sở này cũng ít gặp trong thực tế, nên các quy định về nganh công nghiệp của khu vực không được điều chỉnh trong Luật mẫu này.
2 Thực tế là Hiệp định về chống bán phá giá không hướng dẫn cho việc xác định sự ngăn cản có tính vật chất đối với sự hình thành của ngành công nghiệp trong nước, và việc loại thuế được áp dụng trên cơ sở này cũng ít gặp trong thực tế, khái niệm "sự ngăn cản có tính vật chất" không được cụ thể hoá trong Luật mẫu này.
3 Hiệp định về chống bán phá giá không thiết lập hay đòi hỏi thứ tự uư tiên giữa lựa chọn (a) và (b) những thứ tự này có thể được quy định trong luật của quóc gia
4 Hiệp định về chống bán phá giá không quy định cụ thể "lượng hợp lý" của lợi nhuận mà chỉ quy định phải tính đến lợi nhuận. Tuy nhiên, sự cụ thể hoá này dường như nhất quán với mục tiêu của Hiệp định và sẽ tạo điều kiện thuận lợi cho việc tính toán và do đó cũng được đưa vào luật mẫu
 
5 Luật mẫu thiết lập việc xác định sơ bộ bắt buộc trong mọi cuộc điều tra về chống bán phá giá, mặc dù Hiệp định về chống bán phá giá không yêu cầu việc xác định đó trong mọi cuộc điều tra. Tuy nhiên, Hiệp định về chống bán phá giá không yêu cầu việc xác định sơ bộ mang tính khẳng định trước khi áp dụng các biện pháp tạm thời hoặc chấp thuận cam kết giá và yêu cầu việc công bố công khai quyết định sơ bộ mang tính khẳng định hay phủ định. Vì hầu hết các nước thành viên đều mong muốn có thể áp đặt các biện pháp tạm thời hoặc tham gia vào cam kết vào thời điểm thích hợp nên Luật mẫu đưa ra yêu cầu cho việc quyết định tạm thời trong mọi trường hợp để tránh cho cơ quan điều tra phải đưa ra một quyết định vụ việc về việc liệu có cần có quyết định sơ bộ hay không trong cuộc điều tra đó
6 Hiệp định về chống bán phá giá không yêu cầu phải có cơ hội cho người sản xuất và Hiệp hội người tiêu dùng trong việc cung cấp thông tin về lợi ích quốc gia trong việc áp đặt các biện pháp. Tuy nhiên, vì luật mẫu yêu cầu việc xem xét đến lợi ích quốc gia nên một cơ hội như thế cần được cho phép để giúp cơ quan điều tra trong quá trình đánh giá của họ về lợi ích quốc gia trên cơ sở có những thông tin đầy đủ hơn.
7 Thời hạn quy định trong luật mẫu là thời hạn áp dụng các biện pháp tạm thời trong luật mẫu đều được phép theo Hiệp định về chống bán phá giá chỉ khi một nước thành viên áp dụng quy tắc đánh thuế ít hơn. Bởi vì luật mẫu yêu cầu việc xem xét liệu một lượng thuế ít hơn có được áp dụng không, trong đó bao gồm thời hạn dài hơn.
8 "Cơ quan có thẩm quyền" trong trường hợp này có nghĩa là cơ quan phụ trách việc thu thuế nhập khẩu. Cơ quan này không thể là cơ quan tiến hành điều tra việc chống bán phá giá.
9 Hiệp định về chống bán phá giá không quy định một cách cụ thể múc thuế còn lại, chỉ chỉ ra việc mức thuế này được tính thấp như thế nào. Tuy nhiên, trên cơ sở thực tế là một số nước thành viên áp dụng mức thuế đó, và có vẻ có ích, luật mẫu bao gồm các điều khoản về mức thuế còn lại, và quy định phương pháp tính mà dường như hợp lý hơn theo các quy định của Hiệp định.
10 Hiệp định chống bán phá giá không quy định việc đình chỉ các biện pháp. Tuy nhiên, vì việc đình chỉ là có ích vì nó cho phép một sự linh hoạt nhất định trong việc áp dụng các biện pháp, ví dụ trong trường hợp nguồn cung cấp trong nước hạn chế, quy định về đình chỉ đã được đưa vào luật mẫu.
11 Hiệp định chống phá giá đưa ra một số nghĩa vụ hạn chế về tổ chức và hoạt động của các cơ quan điều tra. Thành viên được tự do trong việc chuyển giao khả năng cho bất kỳ cơ quan hành chính khác. Một trong những nghĩa vụ chính là tham gia vào việc kiểm tra phá giá và thiệt hại, nghĩa là có đủ nhân viên để xem xét cả hai khía cạnh trên cùng một lúc. Số lượng thành viên có trách nhiệm thực hiện điều tra là một cơ quan chung đưa ra quyết định hoặc báo cáo với cấp trên thường là ở cấp độ chính trị (ví dụ như Bộ trưởng tài chính). Cấp trên sẽ đưa ra quyết định thích hợp. Lựa chọn khác là lập hai cơ quan riêng biệt để tiến hành điều tra về phá giá và thiệt hại.
12 Điều 14 Hiệp định chống phá giá quy định hành động chống phá giá nhân danh một nước thứ ba. Vì điều khoản này rất ít khi được áp dụng nên không có điều khoản tương ứng dược quy định trong luật mẫu.
13 Điều khỏan này ngầm chỉ rằng các hiệp định quốc tế có một số ảnh hưởng pháp lý với trật tự pháp lý trong nước. Đây là nguyên tắc, chứ không có tính vụ việc trong trật tự pháp lý theo phái nhị nguyên luận. Do vậy, ở một số nước, điều khoản này không có giá trị pháp lý và sẽ bị xóa bỏ do không phù hợp.
14 Trong một số trật tự pháp lý, luật phải quy định rõ những lĩnh vực mà các cơ quan hành chính có thể hoạt động thông qua các quy chế.

Luật Việt
Các tin trước